UNISTAR - Chương 6: Tuyết trắng đặc biệt
Hoạt động thi đấu trong buổi fan meeting vẫn tiếp tục diễn ra. Lượt tiếp theo là của P'Leo. Tôi vốn chỉ mải mê tập trung xem P'Sea đang làm gì, chẳng buồn để tâm đến người khác, cho đến khi nhìn thấy thử thách của P'Leo.
Cho tất cả các Unistar vào thơm má Leo, mỗi người một cái chụt thật to!
Đợi đã, đợi đã nào... tất cả các Unistar... thế là bao gồm cả P'Sea luôn hả?
P'Sea của tôi... cũng phải đi thơm má P'Leo sao!
Tôi đưa tay lên ôm mặt.
Dù biết nhiều DomSeagull hay ship P'Leo với P'Sea, đôi khi chính tôi cũng lỡ chèo thuyền vì hay tưởng tượng mình là P'Leo.
Nhưng mà... thơm má á? Là thơm má đó! Khôngggg!
"Yêu em, N'Leo." P'Sea cười trêu chọc rồi đặt một nụ hôn lên mặt P'Leo.
...đang ở trên mặt một người con trai khác rồi.
Áaaaa, tôi không biết nên cảm thấy thế nào nữa. Một mặt thì gào thét "không được đâu", mặt khác lại thấy phê vì có thể tưởng tượng mình là P'Leo, ước gì được P'Sea xinh đẹp thơm má một cái quá.
Ơ kìa, đợi đã, tôi đang nghĩ cái quái gì thế này!
Nhưng khi thấy các Unistar khác lần lượt đi tới thơm má Leo, lòng tôi cũng dần bình tĩnh lại. Ừm, chỉ là thử thách thôi, là một phần nhiệm vụ của idol mà.
Cho đến khi cặp đôi bán nguyệt mải cãi nhau ghen tuông trên sân khấu mãi không xong, P'Sea mới lên tiếng:
"Không sao đâu... cái má phúng phính của N'Leo đây, anh sẽ giúp hôn thay thêm hai cái nữa nhé."
Khôngggg! Lại nữa hả? Trời quơ...
Ghen tị... thật ghen tị với P'Leo vãi chưởng!
Tôi nghĩ nhiều DomSeagull là hủ nữ chắc sẽ sướng rơn, nhưng nhìn mấy ông fanboy của P'Sea mà xem, ông nào ông nấy mặt căng như dây đàn luôn.
Ok, hóa ra không phải mình tôi thấy thế. Dù yêu P'Sea với tư cách fanclub, nhưng tôi cũng biết giữ idol của mình lắm chứ bộ.
Huhu, ghen tị quá P'Leo ơi, anh may mắn quá mức rồi đó!
Trò chơi vẫn tiếp tục. Những hoạt động vui nhộn của buổi fan giúp tôi quên đi nỗi ghen tị với P'Leo, cho đến khi tới câu hỏi tiếp theo của P'Sea:
1. Titanic
2. Mối tình đầu (A Little Thing Called Love)
3. Chuyện tình Siam (The Love of Siam)
4. Năm mươi sắc thái (Fifty Shades of Grey)
Trời đất, câu hỏi gì vậy... P'Sea vừa đẹp vừa thuần khiết thế này, bộ phim lãng mạn hợp với anh ấy nhất chắc chắn phải là đáp án số 2 rồi.
Thế nên tôi chọn cực kỳ tự tin. Thế nhưng, khi đáp án đúng được công bố...
Hả! N... Năm mươi sắc thái á? Tôi đứng hình luôn.
Đây là lựa chọn tôi loại ra đầu tiên đấy nhé, sao có thể chứ!
"Sao mọi người lại làm mặt sốc như thế chứ? Haha," P'Sea bật cười khi thấy phản ứng của đám fan tụi tôi.
"Thật ra, tình yêu chính là sự chấp nhận bản thân đối phương, dù đối phương có thế nào đi nữa, đúng không ạ?"
Ồ, cũng đúng thật. Tôi đồng ý. Nội dung chính của phim đó là về ngài Grey, một chàng trai có vẻ ngoài là doanh nhân điển trai lịch thiệp, nhưng đằng sau lại là người đàn ông có sở thích tình dục đáng kinh hoàng. Hmm...
"Các fan thì sao ạ? Có chấp nhận mình không?"
"Nhận ạ! Áaaaa!" Tôi gào lên điên cuồng.
Chắc P'Sea đang muốn nói anh ấy là người đẹp đáng yêu như Anastasia, nữ chính đã chấp nhận ngài Grey dù anh ta có ra sao đi nữa nhỉ?
Ôi trời, chết mất thôi.
Thế nhưng khi nhìn thấy thử thách của P'Sea:
"Bạn sẽ phải nhảy nhạc girlgroup, đồng ý chứ?"
"Áaaaa!" Tôi cực kỳ phấn khích với thử thách này. P'Sea mà nhảy nhạc girlgroup á? Ôi tôi hóng cái này lâu lắm rồi.
Tôi thử tưởng tượng P'Sea nhảy mấy bài dễ thương tươi sáng kiểu Koisuru Fortune Cookie (Cầu vồng tình yêu), chắc là...
Chỉ mới nghĩ thôi mà tim đã bị tấn công rồi.
Tuy nhiên, sự mộng tưởng được thấy P'Sea nhảy girlgroup của tôi đã tan thành mây khói khi anh ấy nói vào mic:
"Tôi có thể xin từ chối thử thách này được không ạ?"
"Đừng màaaaa!" Tôi và cả fandom đồng loạt kêu gào tiếc nuối. Tôi muốn xem thật mà!
"Nha..." P'Sea quay về phía tụi tôi rồi gửi một ánh mắt van nài. "...Giúp mình chút đi, nếu là việc khác, mình sẽ làm cho mà."
"Ok, không sao, không làm cũng được!" Tôi hét lên ngay lập tức, cùng với rất nhiều DomSeagull khác cũng "mềm lòng" theo anh ấy.
Không được thấy anh nhảy girlgroup cũng không sao, nếu anh không muốn làm thì tụi em sẽ bảo vệ anh!
Tôi sẽ là DomSeagull bảo vệ sự thuần khiết cho anh!
Vì P'Sea đã bỏ lỡ thử thách này một cách đáng tiếc, P'Wayu đã ra nhận thay. Lúc cuối P'Wayu có vẻ mỉa mai P'Sea một chút, thế là P'Sea quay sang nói chuyện với DomWhai (Wayu) và DomHusky (Natee).
Thoáng chốc tôi nghĩ, P'Sea trông có vẻ ngây thơ thế kia, sao lại nghĩ ra cách trêu chọc P'Wayu và P'Natee như vậy nhỉ?
Nhưng không sao đâu, vừa nãy P'Wayu cũng trêu P'Sea đấy thôi, người đẹp chỉ là trêu lại chút cho huề ấy mà.
Sau đó, trò chơi tiếp tục diễn ra gay cấn. Từ chỗ bị mất điểm, P'Sea đã lội ngược dòng nhanh chóng. Mọi thử thách anh ấy đều vượt qua một cách hoàn hảo khiến tôi cũng phải kinh ngạc không ít.
Lúc này sự kiện đã đi được hơn nửa chặng đường. Nhiều Unistar đã thu thập được kha khá mặt trăng. P'Sea chỉ còn thiếu duy nhất một mặt trăng màu xanh dương ứng với thử thách Secret Challenge nữa thôi là sẽ thắng trò chơi này.
1. Rock
2. Pop
3. Cổ điển (Classic)
4. Hip Hop
Tôi còn chưa kịp nghĩ ra câu trả lời thì P'Sea đã nói ngay vào mic:
"Cả hàng A và B chọn đáp án số 3 nhé. Các hàng khác thì chọn đáp án khác nha."
Anh ấy nói cực nhanh. Tôi ngồi hàng A nên lập tức bấm luôn.
Kết quả: 1. Rock (62), 2. Pop (74), 3. Cổ điển (40), 4. Hip Hop (24).
Đáp án đúng là số 3, nhưng P'Sea đã điều phối fan chọn để số bước đi tính toán vừa vặn rơi vào ô thử thách Mặt Trăng xanh dương. P'Sea tính toán nhanh thật đấy, đúng là sinh viên ngành Y có khác, giỏi quá xá.
Secret Challenge: Thử thách ẩn số của Sea Unistar
Tôi cũng hồi hộp không biết đó là gì. Nếu P'Sea vượt qua cái này thì sẽ thắng luôn, After Party với anh ấy không còn xa nữa! Nhưng tôi cũng không chắc, vì các thử thách về sau càng lúc càng khó để trò chơi thêm kịch tính.
Trên màn hình hiện ra một thanh đo decibel, sau đó giọng hệ thống giải thích:
"Sea Unistar phải làm bất cứ cách nào để nhận được tiếng gào thét từ fanclub đủ lớn để chạm đến mức cao nhất của thanh đo này."
Vừa thấy thử thách, tôi hắng giọng để chuẩn bị ngay.
"Thử thách này chắc phải nhờ mọi người giúp mình rồi." P'Sea quay sang cầu viện DomSeagull.
"Chắc chắn rồi!", "P'Sea cố lên!", "Tụi em sẽ cố hết sức!"
Mọi người đồng lòng hét lên. Dù ngày mai có mất giọng, cổ họng có khô khốc đến mức nào, tôi nhất định sẽ giúp P'Sea thắng!
"Ba... hai... một... Bắt đầu!"
"Áaaaaaaaa!"
Tiếng hét từ fandom DomSeagull vang dội khắp hội trường.
"Áaaaaaaaa!" Tôi cũng hét theo họ, mắt dán chặt vào thanh đo.
Ôi thôi xong, dù DomSeagull có đồng lòng hét hết cỡ thì thanh đo cũng chỉ nhích được đến mức 1/4 mà thôi.
Tôi bắt đầu hiểu độ khó của thử thách này rồi.
"Ra là vậy." P'Sea chắc cũng đã hiểu ra. "Tiếng hét từ mỗi fandom của mình chắc là không đủ rồi. Để vượt qua thử thách này, mình phải nhận được tiếng hét từ tất cả các fandom trong hội trường này đúng không?"
Đúng vậy, tôi cũng nghĩ giống anh. Vì nếu chỉ tiếng hét của nhà DomSeagull mà qua được thì dễ quá, chẳng có gì thách thức. Dù P'Sea đã đưa ra vài lời đề nghị với DomWhai và DomHusky rồi, nhưng nếu không có tiếng hét của nhà DomKati, nhà DomPrince và nhà DomLava tham gia cùng thì khó mà qua được.
"P'Sea ơi, ai cũng muốn main của mình thắng để đi party cùng mà." P'Leo cười nói. "P'Sea định làm gì để nhận được tiếng hét từ fandom của em đây?"
"Phải đấy nhỉ..." P'Sea lẩm bẩm. Câu hỏi của P'Leo chắc làm anh ấy phải suy nghĩ nhiều.
"Chắc phải hao tâm tổn sắc một chút rồi."
Nghe anh ấy nói xong, tôi chớp mắt lia lịa.
C... cái gì cơ? P'Sea bảo là hao tâm tổn sắc á?
Hảaaaa? Nghĩa là sao cơ!
P'Sea đi về phía nhân viên bên cánh gà nói gì đó. Nhân viên có vẻ đang liên lạc với những người khác, rồi anh ấy quay lại giữa sân khấu.
"Mình biết là sẽ rất khó để nhờ các bạn hét cho mình nếu mình không phải là main của các bạn." P'Sea nói vào mic với tất cả các Unity. "Nhưng mình có một màn trình diễn dành tặng mọi người, mong mọi người hãy theo dõi nhé."
Trình diễn sao? Tôi thấy hào hứng ngay lập tức. P'Sea định diễn gì đây?
Sau đó, đèn trong hội trường mờ dần, tiếng nhạc Jazz pha lẫn Dance Pop vang lên. Tôi không rành về nhạc nên không rõ chi tiết, nhưng nhịp điệu nghe khá là... quyến rũ kiểu manly.
Q... quyến rũ á?
"Áaaaaaaaa!"
Lần này tiếng hét vang dội cực kỳ! Không chỉ có fan DomSeagull đâu, mà các fandom khác cũng không chịu nổi phải hét theo.
"Áaaaaaaaa!" Tôi cũng điên cuồng theo họ.
Lúc đầu, tôi nghĩ P'Sea không muốn nhảy girlgroup vì anh nhảy không giỏi.
Nhưng giờ tôi phải thay đổi suy nghĩ ngay lập tức, vì nhìn cảnh trên sân khấu mà mắt tôi muốn lồi ra ngoài luôn.
P'Sea phô diễn những bước nhảy cực khớp nhịp, tung sát thương diện rộng. Nào là lắc hông, cắn môi, vuốt ve cơ thể mình, lại còn vén áo khoác lên nữa. Ánh mắt và cảm xúc của anh ấy trông cực kỳ khiêu khích.
"Áaaa P'Sea đẹp trai quá đi!", "Aura chồng yêu ngời ngời luôn!", "Sao dáng nhảy lại đàn ông thế kia!"
Đẹp trai á? Chồng yêu á? Đàn ông á?
Đúng vậy, tôi thầm nghĩ trong lòng. Dù điệu nhảy của P'Sea có thể gọi là quyến rũ, nhưng không phải kiểu quyến rũ yểu điệu thục nữ, mà là kiểu quyến rũ mạnh mẽ và dữ dội, như thể P'Sea vừa biến hình từ một thiên thần xinh đẹp thuần khiết thành một ác quỷ điển trai nóng bỏng và tàn độc, hơn cả Hades - vị thần địa ngục trong thần thoại Hy Lạp.
Sát thương... sự đẹp trai này... mạnh quá rồi!
"Áaaaaaaaa!" Nhưng dù vậy, tôi vẫn gào thét tiếp. Dù hình tượng này khác hẳn với anh ấy lúc bình thường làm tôi sốc muốn xỉu, nhưng tôi tin đây chỉ là diễn thôi.
P'Sea không có soái đâu, anh ấy xinh đẹp và ngây thơ thuần khiết cơ mà! Anh ấy chỉ đang muốn kéo tiếng hét từ các fandom khác thôi.
Khi một idol mặt xinh xắn, vẻ ngoài ngây thơ lại đi nhảy kiểu gợi cảm manly thế này, bất kể là ai nhìn thấy, dù không hét vì sướng thì cũng phải hét vì quá bất ngờ.
Điệu nhảy chết người của P'Sea có thể kích thích tuyến thanh quản của mọi fandom, dù không phải là fan của anh ấy đi nữa. Tôi nghĩ màn trình diễn hôm nay của anh ấy chắc chắn sẽ thu nạp thêm được một đống fan từ nhà khác cho xem.
Lần này, tiếng hét đã vượt mức kịch trần của thanh đo luôn.
"Áaaaaaaaa!" Tôi reo hò trong vui sướng. Cuối cùng cũng thành công rồi! P'Sea thắng rồi đúng không!
"Cảm ơn mọi người." Khi thấy thử thách hoàn thành, P'Sea dừng nhảy rồi nở một nụ cười rạng rỡ. Nhưng tiếng hét vẫn chưa hề giảm nhiệt, nên anh ấy chỉ đành đứng cười thôi, vì có nói vào mic cũng bị tiếng hét át hết.
Một lát sau, P'Sea cúi chào mọi người ở tất cả các fandom xung quanh, những người vẫn đang hét không ngừng trước điệu nhảy chồng người ta đầy quyền năng của anh ấy.
"Áaaa P'Sea!"
Tôi chắc là người hét to hơn bất kì ai, vì vừa bàng hoàng, vừa sốc, lại vừa thấy phê một cách lạ kỳ. Chính tôi cũng không hiểu nổi mình nữa.
Hơn nữa tôi còn ngồi ở hàng ghế đầu nữa chứ. Chắc tiếng hét của tôi vang thẳng đến tai P'Sea luôn rồi. Anh ấy quay sang nhìn tôi, người đang hét không ngừng đến mức giọng bắt đầu lạc đi từng chút một. Bàn tay thon dài của anh ấy đưa lên ra hiệu ngăn lại, rồi khẽ chạm vào cổ họng mình.
Tôi không biết mình có hiểu đúng không, nhưng nếu dịch theo ngôn ngữ cơ thể của anh ấy, chắc là: "Đừng hét nữa, kẻo đau họng đấy".
"Áaaaa!" Chẳng biết anh ấy có ý đó không, nhưng khi nghĩ như vậy, tôi lại càng muốn hét tiếp không ngừng nghỉ. Chịu thôi, vì sướng quá mà!
P'Sea nhìn tôi rồi nở một nụ cười mỉm, lắc đầu nhẹ một cái như kiểu bó tay.
P'Sea đang tương tác với tôi đúng không... đúng không hảaaa? Anh ấy nhìn thấy tôi từ trên sân khấu đúng không? Tôi vẫn chưa hết sướng đây này.
Tóm lại, trong buổi fan meeting lần này, người chiến thắng chính là P'Sea.
Sau khi anh ấy đưa ra hình phạt cho các thành viên Unistar khác đã thua cuộc, buổi lễ bước vào phần bế mạc. Dù các fan khu player của nhà khác không được đi party vì không thắng, nhưng nhân viên thông báo có hoạt động an ủi, đó là chụp ảnh nhóm với main cho tất cả những người giữ vé khu đó.
Đối với đội thắng cuộc, nhân viên bảo tất cả những ai giữ vé khu player của nhà DomSeagull tập trung tại điểm hẹn. Sau đó có xe buýt lần lượt đến đón đưa tới khách sạn để dự After Party.
Trước cửa có kiểm tra vé vào cổng một lần nữa. Khi vào đến nơi, tôi cảm thấy cực kỳ phấn khích vì bên trong hội sảnh trang trí cực kỳ hoành tráng như một buổi đại tiệc vậy. Khách sạn Mary Wille vốn là khách sạn 5 sao mà. Có buffet cocktail, thức ăn, đồ nhẹ, bánh ngọt và đồ uống cho ăn uống thoải mái. Cứ như hiểu thấu lòng fan rằng sau khi rời fan meeting, cơ thể sẽ mệt lử và đói khát như bị hút cạn năng lượng vậy.
Giá vé gần chục ngàn, được đi xem P'Sea trong sự kiện, lại còn có đồ ăn ngon kết thúc thế này, tính ra cũng đáng đồng tiền bát gạo đấy chứ.
Tôi đi lấy đồ ăn trong cơn đói cồn cào, vớ lấy cốc coca uống cho đã khát, rồi tìm một quầy đứng để đặt đĩa cho dễ ăn. Tôi vẫn chưa thấy bóng dáng P'Sea đâu, nhưng đã thấy nhân viên MW đứng quản lý cùng với đội vệ sĩ rồi. Chắc lát nữa anh ấy sẽ tới thôi.
"Ơ, bạn là người nhận được Lucky Draw từ P'Sea lần trước đúng không?" Trong lúc tôi đang tống miếng sandwich ham nhỏ xíu vào miệng, có mấy bạn fan Mòng Biển gần đó tới bắt chuyện.
"Ừm." Tôi gật đầu dù miệng vẫn đầy thức ăn.
"Áaaaa nhận được gì thế? Tò mò quá đi!" Các bạn ấy tỏ vẻ hào hứng.
"À... là một cuốn sổ planner." Tôi trả lời sau khi đã nuốt xong. Nhưng tôi không nói dài được vì càng nói càng đau họng. Giọng đã cạn sạch vì tiếng hét trong buổi fan rồi.
"Oa, dễ thương ghê. Huhu, ghen tị quá đi mất!" Các bạn ấy cứ thế mà xuýt xoa.
Bình thường đi fan meeting, xong việc là vào phần hi-touch rồi ai nấy lo về sớm vì sợ khuya khó bắt xe. Thế nên tôi chưa bao giờ có cơ hội giao lưu hay nói chuyện với các fan trong nhà khác. Nhưng đây là sự kiện đầu tiên có After Party, nhìn đi nhìn lại giống như buổi họp mặt gia đình DomSeagull vậy.
"Điệu nhảy của P'Sea so damn soái luôn á mọi người ơi!" Một bạn fan DomSeagull phấn khích.
"Trời ơi, P'Sea xinh đẹp thì đúng thật, nhưng nhìn hôm nay đi, tui thấy aura chồng yêu mạnh vãi linh hồn luôn."
"Đúng, tui chắc chắn P'Sea không phải bot đâu mọi người ơi. Top chắc luôn, tui chốt!"
"Khụ khụ!" Nghe tới đó, tôi sặc luôn miếng sandwich thứ hai. Cái gì cơ? P'Sea là top, không phải bot á?
Điêu nhé, xinh đẹp thế này sao làm top được! Tôi cãi thầm trong lòng, miệng vẫn đang nhai sandwich nên không nói ra được.
"Nếu P'Sea ở trên giường nha, áaaaa, chắc chắn phải cực kỳ hổ báo và dữ dằn luôn cho coi."
"Thật, tui thấy P'Leo thì P'Leo chứ, gặp P'Sea một cái, dù có men cỡ nào cũng nằm kèo dưới chắc luôn."
"Khụ khụ!" Lần này sandwich tắc ở cổ họng tôi luôn, đến mức phải vội vàng bưng ly nước uống ực ực.
"Bạn có sao không?" Chắc thấy tôi sặc mấy lần nên các bạn ấy quay sang nhìn đầy lo lắng.
Chưa kịp để tôi bắt đầu cãi lại rằng P'Sea ngây thơ lắm, không phải như các bạn nghĩ đâu...
"Áaaaaaaaa!" Tiếng hét từ phía bên kia hội sảnh thu hút sự chú ý của mọi người.
"Áaaaaaaaa!" Tôi cũng hét theo họ dù giọng chẳng còn mấy.
Thấy P'Sea bước ra cùng với đội vệ sĩ, fan DomSeagull sướng rơn. Có người định chạy lại gần nhưng bị vệ sĩ và nhân viên ngăn lại, rồi bị nhắc nhở phải giữ trật tự trong buổi tiệc.
P'Sea lúc này vẫn đang mặc bộ đồng phục Unistar, đang mỉm cười và vẫy tay chào mọi người ở khắp mọi hướng.
Tôi nhìn nụ cười của anh ấy mà ngây ngất. P'Sea rạng rỡ thế này cơ mà, ai bảo anh ấy dữ dằn, ai bảo anh ấy hổ báo chứ?
Không đúng đâuuu, P'Sea xinh đẹp và thuần khiết thế này cơ mà!
Lúc đó có nhân viên chạy lại đưa micro cho anh ấy. P'Sea nhận lấy rồi nói với mọi người:
"Chào cả nhà DomSeagull nhé. Mọi người thấy sao ạ? Đồ ăn có ngon không?"
"Áaaaa!", "Ngon lắm ạ!", "Vui quá vì được gặp anh!" Tiếng fan đáp lại rầm rộ.
"Chúng ta có thời gian bên nhau khoảng hơn một tiếng đồng hồ nhỉ." P'Sea nhìn đồng hồ. "Nghe nói các nhà khác thua cuộc thì được an ủi bằng chụp ảnh nhóm, còn nhà mình thắng cuộc thì phải đặc biệt hơn đúng không nào?"
P'Sea mỉm cười với các fan, những người đang đồng thanh reo hò cổ vũ.
"Lát nữa mình sẽ đi tới chỗ mọi người, chuẩn bị camera điện thoại sẵn nhé. Mình sẽ selfie đôi với tất cả mọi người luôn!"
"Áaaaa!" Cái gì cơ? P'Sea bảo sẽ selfie với tất cả fan ở đây á?
"Áaaaa!" Tôi cũng hét toáng lên vì vui sướng. Đây là điều tuyệt vời nhất rồi! Làm fan P'Sea bấy lâu nay, tôi chỉ mới nhận được Postcard có chữ ký với quà Lucky Draw thôi. Chụp ảnh nhóm hay ảnh Polaroid tôi chưa bao giờ có phần cả. Vậy mà hôm nay, tôi sẽ được chụp ảnh đôi với P'Sea rồi lưu làm kỷ niệm trong máy sao!
Khi anh ấy nói vậy, fan DomSeagull ở đây sướng đến mức bắt đầu hỗn loạn.
"Suỵt, mọi người bình tĩnh nào." P'Sea lên tiếng khi thấy fan bắt đầu nhốn nháo.
"Làm ơn đứng theo khu vực cho trật tự một chút nhé, không cần vội đâu, mình chắc chắn sẽ lần lượt đi tới chỗ mọi người mà. Ai chưa tới lượt hoặc đã qua lượt rồi thì cứ tiếp tục dùng bữa tự nhiên nhé. Mọi người hợp tác chút nha, nếu không là không được chụp ảnh cùng nhau đâu đó."
Nghe anh ấy nài nỉ, tất cả fan đều nghe lời, cố gắng đứng thật trật tự.
Nhưng khi thấy anh ấy bước xuống sân khấu, nhiều người vẫn quá khích, muốn lao vào chụp ảnh quay phim gần đến mức nhân viên phải vào nhắc nhở nghiêm khắc, dọa rằng ai không nghe lời sẽ bị mời ra ngoài.
Khi nhân viên chuyển sang chế độ gắt, fan cũng ngoan ngoãn hơn một chút, nhưng vẫn đứng đợi anh ấy một cách bồn chồn.
P'Sea bảo trong lúc đợi thì cứ ăn đi đúng không, nhưng mà sướng thế này thì nuốt sao nổi nữa!
Tôi chỉ biết ngóng cổ nhìn xem anh ấy đang làm gì. Nhiều fan khác cũng thế. Khi P'Sea đến, chắc đồ ăn thức uống ngon lành cũng bị bỏ xít hết thôi. Có vệ sĩ và nhân viên đi trước dọn đường, nhắc fan chuẩn bị mở sẵn camera selfie để không làm mất thời gian.
"Chào bạn nhé." P'Sea chào fan rồi đứng cạnh, sau đó nghiêng người lại gần chỉ trong vòng 5 giây trước khi rời đi tìm người tiếp theo. Fan phải nhanh tay bấm chụp ngay lập tức. Nếu chậm hay ảnh bị mờ thì coi như lỡ luôn, vì vệ sĩ đứng quanh anh ấy kiểm soát cực kỳ gắt gao, cứ như canh chừng kẻ gian vậy. Và dù fan có mè nheo xin chụp lại, nhân viên cũng không bao giờ cho phép anh ấy quay lại chỗ người cũ lần nữa.
Tôi vội lấy điện thoại ra mở sẵn camera trước. Tôi tập dượt bấm selfie một chút để tay khỏi run, vì đây là cơ hội duy nhất trong đời mà.
"Chuẩn bị camera sẵn nhé mọi người. Lỡ nhịp là không có chụp lại đâu, và tuyệt đối không được chạm vào người N'Sea nhé!" Nhân viên đi vào kiểm soát khu vực của tôi vì anh ấy sắp tới rồi.
Áaaa tới rồi, run quá đi mất!
"Chào các bạn." P'Sea đứng chụp ảnh với nhóm bạn nữ đã bắt chuyện với tôi ban nãy. Các bạn ấy hét lên sung sướng nhưng cũng phải chụp thật nhanh. Có bạn chụp xong liền chuyển sang quay video tiếp vì hiếm lắm mới thấy anh ấy đi qua ở khoảng cách gần không cần zoom như vầy, nhưng đều bị vệ sĩ cấm tiệt.
P'Sea hôm nay xinh đẹp thật sự luôn. Tôi nhìn mặt anh ấy mà đờ người, aura tỏa sáng quá mức. Cứ như da mặt của anh ấy đang lấp lánh như những vì sao vậy.
"Chào em nhé."
P'Sea mỉm cười chào rồi nhích lại đứng cạnh, đồng thời ghé sát khuôn mặt lại gần tôi. Vì chưa bao giờ ở gần anh ấy đến thế, tôi run cầm cập nhưng cũng phải trấn tĩnh. Tôi gần như làm mọi thứ theo bản năng. Tay phải cầm điện thoại bấm nút chụp liên hồi, chẳng biết tay có run hay ảnh có mờ không, nhưng bấm liên tạch thế này thì chắc cũng phải có tấm dùng được chứ.
Tim tôi đập loạn xạ khi anh ấy ở khoảng cách gần sát sạt. Tôi ngửi thấy cả mùi nước hoa của anh ấy nữa. Đó là mùi giống hệt loại son dưỡng UNILIP mà anh ấy quảng cáo là son mùi Unistar luôn.
Sau ngày hôm nay, tôi sẽ đi gom hết loại son dưỡng đó về để ngửi và bôi cho đầy mồm luôn.
Thế nhưng, khoảng thời gian 5 giây đó trôi qua nhanh quá đỗi.
Loáng cái anh ấy đã dời đi để tìm fan khác.
Thế nhưng, trong lúc tôi chưa kịp định thần, bỗng nhiên P'Sea bí mật nhét thứ gì đó vào bàn tay trái đang để không của tôi.
"Bác sĩ kê đơn rồi, không được bướng nhé."
P'Sea thì thầm cực nhanh rồi nháy mắt với tôi chỉ trong chớp mắt, sau đó bước tiếp đi chụp ảnh với fan khác.
Tôi đứng hình mất một lúc. Không có vệ sĩ hay fan nào để ý thấy sự việc vừa rồi, vì họ chỉ mải quan tâm xem anh ấy sắp đi hướng nào thôi.
Tôi từ từ nhấc bàn tay trái lên, mở ra xem.
Một chiếc hộp dẹt nhỏ xíu nằm gọn trên lòng bàn tay tôi.
Viên ngậm đau họng, quy cách 20 viên.
Tôi hơi sốc một chút, não bộ cố gắng xử lý thông tin. P'Sea đưa thuốc ngậm đau họng cho tôi á?
Tôi sực nhớ ra là mình đã hét trong buổi fan quá trời đến mức cổ họng sắp viêm luôn rồi, lại còn vụ sặc sandwich nãy nữa, chắc là tấy đỏ lắm luôn.
Huhu, P'Sea cất công lo lắng tôi bị đau họng vì hét quá nhiều sao!
Lại còn câu nói của anh ấy ban nãy: "Bác sĩ kê đơn rồi, không được bướng nhé."
Áaaaaaaa! Thế là tôi nhảy cẫng lên quắn quéo như thằng điên một mình ở khu này, chẳng ai thấy cả vì mọi người mải ngóng cổ chạy theo anh ấy hết rồi.
Tại sao anh ấy lại tâm lý đến mức này chứ, rồi bắt người ta không yêu sao cho được!
Bị lọt hố fandom thôi chưa đủ, tôi còn bị anh ấy xô xuống hố sâu rồi tự lấp đất chôn mình luôn rồi.
Yuki này đi đâu không thoát được nữa rồi nè~
Nhận xét
Đăng nhận xét