UNISTAR - Chương 4: Lối sống của một "đứa con cưng" hệ mọt sách

"Quyết tâm học thế nào, thì quyết tâm đu idol thế nấy."
#YuLàDomSeagull

Nếu tôi không phải là một Unity, không phải là thành viên DomSeagull thì vào những ngày bình thường, tôi chính là Yuthiphak – sinh viên nhận học bổng với số điểm đứng đầu khóa của khoa Kỹ thuật.

Tôi đi học đúng giờ, tập trung nghe giảng mọi tiết học. Dù là môn học nào tôi tự tin sẽ đạt điểm tuyệt đối hay gần tối đa, tôi cũng không thể bùng học được. Bởi vì là sinh viên nhận học bổng, tôi phải tự kiểm soát hành vi của mình và phải nể mặt giảng viên. Ngoài ra, bố tôi... còn là giáo sư, phó hiệu trưởng của trường đại học này nữa.

Vì trường của tôi là đại học quốc tế, một số giảng viên là người nước ngoài, một số là người Thái, nhưng tất cả các môn đều dạy và dùng giáo trình bằng tiếng anh. Tôi coi mình có lợi thế về ngôn ngữ vì từ nhỏ, khi ở nhà, bố mẹ đã bắt tôi phải nói tiếng Anh. 

Tôi chỉ dùng tiếng thái khi ở trường hoặc nói chuyện với bạn bè thôi. Một số bạn còn hiểu lầm tưởng bố mẹ tôi là người nước ngoài, thực ra họ là người Thái chính gốc, chỉ là đều tốt nghiệp từ nước ngoài về thôi.

Các môn học năm nhất khoa kỹ thuật phần lớn là hóa học, toán học, vật lý, vẽ kỹ thuật cơ bản, lập trình cơ bản. Tất cả các môn này tôi đều có nền tảng tốt từ thời cấp ba, nên việc thi qua với điểm số cao không hề khó khăn chút nào.

Đáng lẽ Yuthiphak phải có nhiều thời gian rảnh đđi đu P'Sea, nhưng đời không như mơ. Vì là con nhà người ta của khóa, tôi có nhiệm vụ phải giúp đỡ bạn bè trong lớp. Tôi phải giúp dịch bài giảng hoặc các chương trong sách cho những bạn tiếng anh không tốt, giúp khoanh vùng kiến thức ôn thi cho những bạn nền tảng không vững. 

Thật ra tôi cũng thích làm việc này, coi như một cách tôn tập lại bài, vì đằng nào tôi cũng phải đọc và tóm tắt cho chính mình hiểu, chia sẻ cho bạn bè thì càng tốt. Đây cũng là cách tôi giao tiếp xã hội mà không bị bố mẹ coi là làm chuyện vô bổ.

Nhưng nhiệm vụ quan trọng nhất là sau giờ học, bao gồm cả thứ bảy và chủ nhật. Một đàn anh khóa trên mà tôi quen biết có mở trung tâm luyện thi, anh ấy gọi tôi đến giúp dạy kèm cho các em ôn thi đại học. Tôi ôm đồm dạy khá nhiều môn, từ tiếng anh, toán, hóa cho đến lý. 

Dù công việc khá mệt, nhưng đây là nguồn thu nhập chính để tôi có tiền vung tay cho P'Sea, vì thế tôi chưa bao giờ từ chối. 

Bố mẹ không cho phép tôi dùng tiền vào những việc vô bổ, nhưng chính nhờ công việc làm thêm dạy kèm này mà tôi có thể làm một DomSeagull bí mật như hiện nay.

"Yu này, cậu có muốn đi tham dự fan meeting của Unistar không?"

Một người bạn cùng lớp cất tiếng hỏi khiến tôi đang mải suy nghĩ mông lung phải giật nảy mình. 

Đợi đã, sao nó lại hỏi thế? Hết hồn! 

Không được, không được, tôi phải quay lại phong thái của Yuthiphak mọt sách ngay.

Tôi làm động tác đẩy gọng kính dày cộp, vò mái tóc rối bù không thèm chải chuốt, giả vờ bực mình với câu hỏi rồi đáp bằng giọng nghiêm nghị, ngắn gọn:

"Vô bổ."

Thấy đấy, thân phận của tôi trong thế giới thực, dù đó chẳng phải tính cách thật của tôi đâu. Nhưng vì bố mẹ khá nghiêm khắc, tôi bép phải đi theo con đường mà hđã vẽ sẵn từ bé. Thật ra tôi cũng thích học, không phản đối gì, nhưng đôi khi cũng thấy ngột ngạt. 

Tôi cảm thấy như bị giám sát suốt từ thời cấp ba vì hiệu trưởng và giáo viên chủ nhiệm đều là bạn thân của mẹ tôi cả. Lên đại học, các giảng viên trong khoa lại nể trọng bố tôi là phó hiệu trưởng, nên tôi chẳng chắc liệu có vị giảng viên nào đi báo cáo tình hình của tôi với bố không nữa.

Hồi cấp ba có một lần tôi bị mấy đàn anh kéo vào quán net chơi game. Bố tôi biết được, thế là bị mắng xối xả suốt ba ngày liền bằng đúng một câu lặp đi lặp lại: "Stop being useless, focus on studying." (Ngừng làm chuyện vô ích đi, phải tập trung vào việc học).

Còn anh khóa trên đó thì bị bố tôi gọi đi nói chuyện riêng, đến mức không bao giờ dám rủ tôi đi đâu nữa.

Vì tôi chán nghe bố nhắc lại câu đó và cũng sợ người khác bị liên lụy, nên tôi phải giữ kẽ cho xứng với danh xưng con trai phó hiệu trưởng. 

May mắn là tôi đã xin phép bố ra ở ký túc xá riêng thành công. Lý do duy nhất bố đồng ý là vì tôi lấy cớ: dùng thời gian lãng phí trên đường đi đi về về để tập trung đọc sách thì tốt hơn. Bố tôi thấy cũng có lý.

"Hỏi cái gì thế không biết, cỡ như thằng Yu mà thèm đi xem Unistar à? Đến game điện thoại nó còn chẳng chơi nữa là." Một đứa bạn khác bênh vực tôi.

"Thì đây này, nhìn xem, trang fanpage Unistar đăng ảnh fanboy may mắn nhận được quà từ P'Sea kìa. Người này nhìn mặt giống Yu lắm nha."

Tôi nghe xong mà mặt tái mét, mồ hôi hột đổ ra như tắm.

Ảnh tôi á? Hết hồn! 

Tôi liếc nhìn vào màn hình điện thoại của nó, đúng là ảnh của tôi đang giơ tay múa chân vì vui sướng giữa hội trường. 

Khôngggg!!! 

Tại sao... tay nháy ảnh nào mà ác thế, chụp tôi làm gì cơ chứ?!!!

"Giống Yu chỗ nào, trời ạ." Thằng bạn cầm điện thoại lên so với mặt tôi. "Người trong ảnh này không đeo kính, kiểu tóc cực chất, cạo râu sạch sẽ, quần áo thì sành điệu, chẳng có nét Yuthipakhak cả."

Tôi thầm thở phào nhẹ nhõm. May mà kỹ năng biến hình của mình vẫn qua mặt được tất cả mọi người.

"Ừm, cũng đúng." Đứa bạn kia gật đầu. "Chỉ là nhìn thấy thì chợt nhớ đến thôi."

Một khi bạn bè đã không tin tôi là fan Unistar, tôi càng phải bồi thêm cho chúng nó khỏi nghi ngờ luôn.

"Nếu có thời gian rảnh như thế, dùng đđọc sách không tốt hơn à?" Tôi giả vờ không quan tâm.

"Húuuuu, nhưng đi xem idol cũng là cách thư giãn mà." Bạn tôi cãi lại.

Đúng thế, được ngắm vẻ đẹp của P'Sea là cách thư giãn tuyệt vời nhất, nhưng... không được, tôi không được đồng tình với tụi nó.

"Nếu phải tốn tiền cho một ai đó không quen biết, thà mua sách vđọc còn hơn." Nói câu này ra mà lòng tôi đau như cắt. 

Tôi đã tốn bao nhiêu tiền để vung cho P'Sea rồi nhỉ? 

Đếm không xuể luôn, nhưng tất cả đều là tự nguyện cả.

"Trời ạ, Yu không hiểu đâu, yêu thích thần tượng hạnh phúc lắm đó." 

Bạn tôi vẫn chưa chịu dừng lại. Tôi biết nó là fan của một thành viên khác. 

Biết chứ, hiểu chứ, tôi trả lời thầm trong lòng, nhưng tao phải giữ hình tượng, hiểu chưa?!!

"Chuyện vô bổ nói xong chưa? Không thì tđi mà đọc sách nhé." Tôi dọa nó luôn.

"Không, không, okay okay, dừng là được chứ gì. Yu giúp tụi này học kèm đoạn này với." Bạn tôi năn nỉ.

Cuộc sống của tôi cứ quẩn quanh như thế đấy. Đi học, giúp bạn học, dạy thêm, về nhà ôn bài, rồi âm thầm lén lút vào Instagram của P'Sea. 

Tôi thấy P'Sea không thích chơi mạng xã hội lắm, có lẽ chơi nhiều hơn P'In một chút nhưng vẫn là ít so với các thành viên khác. Trên fanpage Facebook của anh phần lớn là Admin công ty đăng bài, còn X thì lâu lâu anh mới đăng một cái gì đó. Chắc anh chẳng có gì để than vãn cả. Chỉ có Instagram là anh cố gắng cập nhật ảnh mỗi ngày 3 lần, nghe nói đó là quy định của công ty để fan có thể theo dõi thường xuyên.

Trên Instagram của P'Sea hôm nay, anh ấy đang trực ở bệnh viện. Thấy anh đăng ảnh selfie mặc áo blouse trắng, Bác sĩ Sea xinh đẹp quyến rũ chết người luôn, thế là tôi dùng tài khoản Instagram tên là Yuki_Sea vào bình luận ngay. 

Tài khoản này tôi lập riêng đđu idol, ảnh đại diện cũng không phải hình mình mà là hình P'Sea, hì hì.

Yuki_Sea: Muốn bị bệnh quá đi, đđược P'Sea chữa trị cho.

Bình thường thấy ảnh nào của anh tôi cũng thả tim và vào bình luận mà chẳng nghĩ ngợi gì. Các fan khác cũng vào bình luận đông nghịt, chẳng biết anh ấy có đọc hết không.

"Ơ..." Tôi thấy thông báo hiện lên.

Hả! P'Sea trả lời tôi á?

sea.at.night: Đừng bị bệnh nhé. Hãy ở bên nhau thật lâu nha.

Áaaaaa! P'Sea trả lời tuiiiiii! Áaaaaa! Cho tui xin phép xỉu một lát.

Anh ấy còn bảo muốn ở bên tôi thật lâu nữa chứ? 

Huhu, P'Sea ơi, sao mà đáng yêu thế! 

Đúng, tôi biết, chắc đó chỉ là fan service thôi, vì tôi cũng thấy anh ấy trả lời một vài bình luận khác, chứ trả lời hết sao xuể. Nhưng sau bao nhiêu lần bình luận không đếm xuể, cuối cùng tôi cũng được hồi đáp rồi. 

Ôi vui quá đi mất!

P'Sea làm tôi bay bổng hết cả hồn vía luôn. 

Không được, phải tập trung lại đã. Tôi mở cuốn planner của anh ấy ra xem. 

P'Sea đang trực khoa đúng không? 

Vậy tôi cũng nên chăm chỉ học tập thôi.

Tôi dọn dẹp bàn, mở sách ra đọc một lúc thì bỗng nhiên nhóm chat Line của lớp 'CYU Engineer 38' nhảy thông báo liên tục. Ban đầu tôi định vào tắt tiếng tạm thời, nhưng khi thấy nội dung tin nhắn, tôi phải khựng lại ngay.

"Húu! Thấy thông tin fan meeting tháng sau chưa tụi bây?"

"Đỉnh của chóp luôn, tao nhất định phải giật được vé đắt nhất!"

"Huhu, nhưng mà tui thích hết cả nhóm luôn, phải chọn thật hả?"

Hả! Thông tin chi tiết fan meeting có rồi sao? Tôi phấn khích ngay lập tức, quên luôn cả việc phải đọc sách, nhanh chóng mở trang UNISTAR Official ra.


UNISTAR Official (2 phút trước):

Hoạt động fan meeting Unistar lần này đặc biệt hơn bất cứ lần nào, mở cơ hội cho tất cả Unity được tham gia. Đặc biệt ở khu vực Player sẽ nhận được rất nhiều đặc quyền như xem buổi tập duyệt và tham gia After Party.

Let's Play Unistar

Fandom chiến thắng sẽ là fandom mà bạn cổ vũ chứ?

Mở bán vé sớm.


Tôi đọc nhanh các chi tiết, đọc xong chỉ biết thốt lên "Trời đất ơi!". 

Fan meeting lần này quy mô hoành tráng và đặc biệt hơn hẳn. Lần này vé chia làm hai khu: khu player và khu thường. Khu thường thì giống như vé bình thường, giá thay đổi theo vị trí xa gần. Lần này không có hi-touch hay fan sign, nhưng có thứ khác còn đặc biệt hơn dành riêng cho vé khu player đắt nhất.

Họ nói rằng hoạt động Unistar lần này sẽ cho từng fandom chơi trò chơi thi đấu cùng với thành viên Unistar mà mình yêu thích. Chỉ vé khu player mới được nhận thiết bị chơi game và có quyền vào xem buổi tập duyệt. 

Trước đây Unistar chưa bao giờ mở cho xem tập duyệt cả, đây là lần đầu tiên luôn. Ngoài ra, nếu fandom nào thắng thì sẽ có buổi After Party thêm một tiếng đồng hồ nữa, được đi ăn tiệc cocktail buffet cùng với thành viên Unistar mà mình chọn vào đội.

Được rồi, tôi quyết định rồi. Dù có gian nan vất vả đến mức nào, tôi cũng phải giành cho bằng được vé khu Player của đội DomSeagull!

Nhưng khi vào xem số lượng chỗ ngồi, tôi lo lắng cực độ. Khó lắm đây, vì vé khu này mỗi đội chỉ có đúng 200 chỗ thôi. Trước đây tôi toàn sống sót qua các đợt tranh vé bằng cách tránh các chỗ "Hot Seat", nhưng lần này tôi không còn lựa chọn nào khác. 

Phải "mắt đối mắt, tim đối tim" thôi!

Tôi tập luyện và nghiên cứu thông tin cực kỳ kỹ lưỡng. Từ việc tập chạy bấm giờ, học thuộc các bước đặt vé, luyện vừa chạy vừa đặt online, cho đến việc lùng sục các thông tin cần thiết khác. 

May mắn là phía công ty sẽ khóa một số chỗ đưu tiên cho những người đặt tại quầy trong một khoảng thời gian nhất định, nên tôi nghĩ cơ hội có vé ở quầy sẽ cao hơn đặt online.

Tôi nghiên cứu tất cả các quầy đặt vé của MW ở Bangkok xem có bao nhiêu chi nhánh, và chi nhánh nào có khoảng cách chạy từ cổng vào đến quầy là ngắn nhất. 

Vì trong cuộc chiến tranh vé này, tôi không chđấu với những người chạy trong cùng một trung tâm thương mại, mà tôi phải đấu với tất cả những người đang chạy đến các quầy trên khắp cả nước! 

Không chỉ phải là người đến quầy đầu tiên của cái trung tâm đó, mà tôi phải là người đến quầy đầu tiên của cả nước! 

Hoặc ít nhất phải là người đầu tiên ở Bangkok!

Trước ngày mở bán, tôi đi đến mọi trung tâm thương mại để nghiên cứu đường đi. Cuối cùng, tôi quyết định sẽ đặt tại trung tâm thương mại Mineral Wales thuộc hệ thống MW, vì tôi có thđi vào từ bãi đỗ xe tầng 5 rồi chạy thẳng đến quầy vé tầng 6 ngay lập tức, không cần phải chạy lên từng tầng như những chỗ khác. Vì đó mở bãi đỗ xe 24/24 do dùng chung với khách sạn trong hệ thống.

Ngoài ra, tôi còn phải chuẩn bị kế hoạch đặt online. Nếu dựa vào Wifi của trung tâm mà nhiều người dùng thì sẽ chậm lắm, nên tôi phải dùng mạng 4G đđặt online song song với việc chạy đến quầy. 

Tôi đầu tư mua SIM internet của tất cả các nhà mạng để làm Speed Test xem mạng nào mạnh nhất ở trung tâm này. Khi có câu trả lời, tôi lắp SIM vào máy tính bảng chờ sẵn luôn.

Mọi thứ đã sẵn sàng, còn lại chỉ dựa vào vận may thôi. 

Hôm nay bắt đầu mở bán lúc 10 giờ sáng. Tôi đã đến ngồi đợi trung tâm mở cửa từ sáng sớm. Có nhiều người đợi ở cổng tầng 1, nhưng tôi lên đợi ở cửa tầng 5, và cũng có vài người khôn y như tôi vậy. Tôi chỉ còn cách dùng tốc đđôi chân đđấu với họ thôi.

Sắp đến 10 giờ, tôi khởi động cơ thể cho sẵn sàng. Nhiều người đang ngồi đợi nhìn tôi với vẻ mặt ngơ ngác không hiểu tôi đang làm cái quái gì. 

Nhưng tôi không quan tâm. 

Lúc này tôi đã đăng nhập sẵn vào website Unistar chờ rồi. Thấy bảo vệ đi lại mở cửa, tôi cầm chặt máy tính bảng, tư thế sẵn sàng lao đi.

Cửa mở rồi! 

Tôi lao vút đi trước cả khi những người khác kịp đứng dậy. Sau đó, tôi bước vào chế độ thực hiện mọi thứ như đã tập luyện. Tôi chạy theo con đường đã nghiên cứu kỹ, không cần nhìn đường cũng biết lối đi. Mắt tôi dán chặt vào việc đặt vé trên máy tính bảng. Ngay khi hệ thống mở, tôi chọn ngay khu Player của đội DomSeagull, chọn một chỗ còn trống. 

Chọn được rồi, đang chờ chuyển sang trang tiếp theo, tôi suýt thì vung tay hét "Yes!" ngay khi đang chạy. Lúc này lòng tôi phấp phới vô cùng, nếu vượt qua được bước thanh toán, nghĩa là tôi sắp được gặp P'Sea rồi!

"Cái quái gì thế này!" Tôi hét lên khi bỗng dưng web bđứng, sau đó hiện thông báo:

["Hiện tại website có số lượng người truy cập quá lớn, hệ thống đang xử lý hoặc nhấn F5 (refresh) để vào lại lần nữa."]

"Khônggggg!" Tôi suýt thì tự giật tóc mình. Điên máu đến mức muốn ném luôn cái máy tính bảng đi, nhưng không được, tôi vẫn phải tiếp tục tải lại trang một cách không bỏ cuộc. 

Khó khăn lắm mới chọn được chỗ, sao lại sập đúng lúc chưa thanh toán cơ chứ!

Chân tôi vẫn tiếp tục chạy. Thấy có nhiều người đang chạy đuổi theo sau, tôi càng tăng tốc cho đến khi gần tới quầy. Tôi nhìn cái quầy đang trống không của nhân viên với đầy hy vọng và lao thẳng tới. Phải cảm ơn những tháng ngày tập chạy bộ vừa qua, tôi đã nhanh hơn rất nhiều.

"Đặt vé Unistar, khu Player, đội DomSeagull ạ!" Tôi nói liến thoắng theo đúng kịch bản đã thuộc lòng cả trăm lần để không phí một giây nào, vì chậm một giây thôi là hụt vé ngay.

"Chào em, em muốn chọn chỗ nào?"

"Chỗ nào cũng được ạ! Miễn là có vé, nhanh lên ạ!" Tôi đáp không chút chậm trễ.

Nhân viên lập tức thao tác máy.

"Xong rồi em, tổng cộng cả phí xuất thẻ cứng là 8,020 Baht nhé."

Hả! Được rồi đúng không?

"Chơi, em có vé rồi hả?" Tôi hỏi nhân viên mà không dám tin vào tai mình.

"Còn chờ thanh toán nữa nhé." Nhân viên trả lời. "Vì em là người đầu tiên đến nên lấy được chỗ trống mà bên chị khóa lại để dành cho khách tại quầy đấy."

Mình... có... vé... rồi! Áaaaa!

Cảm giác lúc này như đang bay lơ lửng trên mây vậy. 

Đợi đã, phải trả tiền trước. Tôi vội vàng rút tiền mặt ra trả ngay. 8 tờ tiền màu xám (1000 Baht) và 1 tờ màu xanh (20 Baht). Tôi đã chuẩn bị vừa khít để không cần thối lại luôn.

Nhân viên nhận tiền rồi in thẻ cho tôi.

"Xong rồi nhé. Đây là thẻ cứng để vào xem, còn quà lưu niệm em nhận tại sảnh sự kiện nhé."

Tôi nhận tấm thẻ mà không dám tin vào mắt mình. Thẻ fan meeting Unistar lấp lánh ánh xà cừ, in dòng chữ 'Unistar Let's Play'. Hình minh họa theo chủ đề thế giới tương lai, mặt sau ghi rõ khu vực ghế ngồi:

Thẻ Player / Khu NN | Hàng A | Ghế số 10

Hàng A sao...

Hàng A! Áaaaa!

Đây chẳng phải là hàng đầu tiên sao!

Trời ơi, đây là lần đầu tiên tôi có vé hàng đầu luôn đấy. Lại còn là khu đắt nhất nữa. Vui quá, tôi vui quá đi mất! Cuối cùng mọi nỗ lực tập luyện cũng không uổng phí rồi!

P'Sea ơi, N'Yu sắp đến tìm anh rồi đây!

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

[2026 - ĐANG DỊCH | BL Thái] UNISTAR: Moon Xinh Đẹp

[2025 - DỊCH XONG | BL Thái] Future From Me - Thầm Yêu Thì Phải Thả Thính

EBOOK TRUYỆN