MSFTF - Chương 2: Thời đại này cổ lỗ sĩ quá

 "Người thời bố và mẹ sống như thế này sao."
- Methas Siriwatt -

Nếu Methas thực sự là con trai tôi... và bố của đứa trẻ là Mevin – chủ nhân của tài khoản Facebook kia, thì chẳng phải bây giờ tôi đang nhắn tin với "chồng tương lai" sao?

Thôi thôi, dẹp đi! Đừng có nghĩ vẩn vơ nữa. Tôi đã có King là bạn trai rồi, và tôi cũng cực kỳ thích anh ấy. Còn cái cậu Methas đang đứng lù lù trước mặt đây chắc cũng chỉ là một kẻ tâm thần phân liệt nào đó thôi.

Sau khi nhắn tin cho người tên Mevin và nhận được câu trả lời vỏn vẹn đúng một chữ "Ừm", tôi dẫn Methas về ký túc xá. Suốt quãng đường, tôi cứ mãi đắn đo không biết nên bắt đầu cuộc trò chuyện thế nào để đối phương không coi mình là thằng điên. Mà biết đâu chừng, Mevin cũng là một gã điên khác thì sao?

"Ôi, mình đang nghĩ cái quái gì thế này." Tôi lắc đầu nhẹ rồi nhấn nút thang máy lên tầng 7.

"Oa, đây là thang máy sao? Cổ lỗ sĩ quá đi mất!" Methas nhận xét.

"Hả? Thế giới tương lai không có thang máy à?" Tôi hỏi với vẻ kinh ngạc. Thật ra nói chuyện với một kẻ hay mộng tưởng như thằng nhóc này, nếu mình cứ vứt não đi mà nghe thì cũng thấy thú vị phết.

"Trong tương lai, chúng con có công nghệ dịch chuyển vật chất cực kỳ tiên tiến. Kiểu như có thể biến mất trong nháy mắt rồi hiện ra ở tầng khác luôn ấy ạ."

"Oa," tôi cảm thán nhẹ. "Giống như Teleport (dịch chuyển tức thời) ấy hả?"

"Vâng vâng, đại loại là vậy ạ." Methas gật đầu.

"Ngầu đấy chứ." Tôi cũng thấy hơi choáng. "Nếu dịch chuyển được như vậy thì đi nước ngoài đâu cần dùng máy bay nữa nhỉ?"

"Máy bay là cái gì ạ?" Methas ngơ ngác hỏi. "Tàu vũ trụ hả mẹ?"

"Khoan đã, em không biết máy bay là gì sao?" Tôi trố mắt nhìn.

"Mọi phương tiện thời của con đều biết bay hết ạ, mà còn chạy với tốc độ siêu cao nữa." Methas trầm ngâm một lát rồi reo lên: "À, hay mẹ đang nói đến mấy cái máy bay ở phi trường? Con có thấy trong mấy bộ phim tài liệu cũ rồi."

"Ờ..." Tôi cứng họng. "Tương lai không còn sân bay và máy bay nữa à?"

"Không còn ạ." Methas lắc đầu. "Di chuyển giữa các thành phố hay quốc gia giờ nhanh và tiện hơn nhiều nhờ công nghệ dịch chuyển vật chất mà P'Karn gọi là Teleport ấy. Nhưng sân bay thì vẫn còn nhé, có điều nó là trạm thông hành cho tàu vũ trụ. Thời của con, việc thám hiểm không gian phát triển lắm rồi, người ta còn xây được cả thành phố trên Mặt Trăng và sao Hỏa nữa cơ."

"Hô..." Tôi chớp mắt liên tục.

Đúng là kịch bản phim viễn tưởng có khác, thằng nhóc này trí tưởng tượng phong phú thật. Nhưng biết đâu vài chục năm nữa, mọi chuyện lại thành sự thật như nó nói thì sao?

Thang máy dừng ở tầng 7 vừa lúc chúng tôi dứt lời. Tôi đi đến trước cửa phòng mình, lấy chìa khóa định mở ổ khóa.

"Oa! Đây chính là cái chìa khóa cổ đại trong truyền thuyết đây sao!" Methas vẻ mặt đầy phấn khích trước một chiếc chìa khóa hết sức bình thường.

Tôi vừa bực vừa buồn cười, chống nạnh hỏi: "Lại cổ đại nữa hả? Cái gì trong mắt em cũng là đồ cổ hết đúng không?"

"Thì thời của con dùng hệ thống quét khuôn mặt hết rồi mà." Methas nhún vai.

Cánh cửa mở ra, lộ ra căn phòng nhỏ không hẳn là ngăn nắp nhưng cũng không đến mức bừa bộn không nhìn nổi. Đó là một căn phòng đơn giản của một người ít khi ở nhà. Tôi thường đi chơi ngoài nhiều hơn là ru rú trong phòng, nên cũng chẳng có thời gian dọn dẹp thường xuyên. Nhưng vì tôi không có thói quen tích trữ đồ đạc nên phòng trông cũng khá thoáng, không bị vướng mắt.

"Oa, đây là phòng của mẹ sao... Ừm, đúng là cổ đại thật sự."

"Gọi là P'Karn!" Tôi phản bác. "Lại cổ đại nữa. Thế phòng của em ở tương lai trông thế nào? Nói anh nghe xem."

Tôi không tin thằng nhóc này đến từ tương lai đâu, nhưng tôi thực sự muốn biết trí tưởng tượng của nó bay xa đến mức nào.

"Nói sao nhỉ... Phòng ốc đơn giản, không cầu kỳ, ít chi tiết nhưng nhìn rất sang trọng. Giường hay sofa phần lớn đều được thiết kế lơ lửng trên sàn, có đèn trang trí ở dưới gầm khiến căn phòng trông sáng sủa và có chiều sâu hơn ạ."

Tôi nhắm mắt tưởng tượng theo. Hình ảnh hiện ra trong đầu tôi y hệt một cảnh phim khoa học viễn tưởng nào đó.

"Cái giường làm từ gỗ ép như thế này..." Methas chỉ vào giường của tôi rồi nói tiếp. "Giường gỗ hiếm lắm ạ. Đồ nội thất thời của con chủ yếu làm từ nhựa ABS [1] hoặc PC [2] thôi."

[1] ABS (Acrylonitrile Butadiene Styrene): Một loại nhựa nhiệt dẻo cứng, chịu va đập tốt. 

[2] Polycarbonate (PC): Nhựa trong suốt, rất cứng, thường dùng thay thế thủy tinh.

"Ừm..." Với tư cách là người học khối tự nhiên, tôi cũng hình dung ra được đó là những vật liệu phổ biến để làm đồ nội thất phong cách hiện đại.

Phòng của tôi không trang trí theo kiểu hiện đại nhưng cũng chẳng đến nỗi lạc hậu, vậy mà trong mắt thằng nhóc này nó lại cổ đại đến thế. Tôi bắt đầu tò mò muốn thấy căn phòng trong tưởng tượng của nó trông ra sao rồi đấy.

"Phòng kiểu này cũng mang lại cảm giác hoài cổ phết ạ." Methas nói rồi ngồi xuống cuối giường, quay sang hỏi tôi với giọng trong trẻo: "Tóm lại là mẹ... à P'Karn đã nói chuyện với bố chưa?"

"Chưa, đang định nhắn đây." Tôi ngồi xuống cạnh Methas ở cuối giường, mở điện thoại vẫn đang dừng ở trang Messenger của Mevin.

Tin nhắn gần nhất tôi gửi, cậu ta chỉ trả lời đúng một chữ "Ừm". Chẳng biết phải tiếp lời thế nào đây...

"P'Karn cứ kể chuyện của con ra đi, bố chắc chắn sẽ tin mà." Methas hiến kế.

Tôi lắc đầu lia lịa, phản đối kịch liệt: "Điên à? Ai mà tin nổi!"

Ngoài việc khó tìm được ai tin vào chuyện phi thực tế như phim viễn tưởng này, còn cái chuyện thằng nhóc này nghĩ nó là con của tôi và Mevin – một người mà tôi còn chẳng quen biết nữa chứ.

"Nghĩ ra rồi, thế này đi." Nói đoạn, tôi gõ tin nhắn.

Nirankarn Ananpakorn: Cậu có rảnh không? Mình có chuyện muốn nói chút. Hôm nay hẹn gặp nhau được không? Cậu thấy lúc nào tiện?

Trải qua một lúc, màn hình hiện thỉ đối phương đã xem, nhưng tuyệt nhiên không có câu trả lời. Methas ngồi bên cạnh cũng cúi đầu nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại của tôi với vẻ đầy mong chờ.

"Điện thoại của P'Karn cũng cổ thật đấy nha."

"Lại cổ? Đây là mẫu Smartphone đời mới nhất đấy nhé!" Tôi cãi lại, vừa nói vừa giơ chiếc điện thoại mà tôi đã phải nhịn ăn nhịn tiêu để trả góp mỗi tháng ra khoe.

"Thời của con người ta bỏ điện thoại lâu rồi đó mẹ. Con chỉ thấy nó trong phim tư liệu thôi. Giờ người ta dùng Smartwatch (đồng hồ thông minh) hoặc thiết bị đeo tay có thể chiếu hình ảnh Hologram rồi chạm vào không trung để điều khiển ấy."

Methas vừa giải thích vừa làm động tác chọc chọc vào không khí để minh họa.

"Oa..." Tôi nghe mà thấy choáng. Nếu có công nghệ đó thật thì tôi cũng sẵn sàng vung tiền mua nhé, chắc chắn là tiện hơn mang theo cái điện thoại nặng trịch này nhiều.

Mà phải công nhận thằng nhóc này mơ mộng giỏi thật, tôi rất nể trí tưởng tượng của nó.

"Mà bố nói sao rồi ạ?" Methas chỉ tay vào điện thoại tôi.

"Vẫn chưa trả lời." Tôi nhún vai. "Xem rồi nhưng không đáp. Chắc là đang bận gì đó."

"Thế ạ..." Methas gật đầu nhẹ. "Vậy là hôm nay không được gặp bố rồi."

"Để mai vậy." Tôi đáp.

"Thế thì tối nay con ngủ lại phòng mẹ nhé."

"Ừm." Tôi gật đầu nhẹ. Cũng chỉ còn cách này thôi chứ biết sao giờ.

Bình thường việc ở chung phòng với một người lạ vừa mới gặp là chuyện nên cảnh giác, nhưng với Methas, bản năng sâu thẳm trong tôi lại thấy rất an tâm. Tôi hầu như không cảm thấy lo lắng gì về cậu thiếu niên này cả. Ngoài việc Methas hay nói chuyện viển vông, bảo mình là con trai tôi đến từ tương lai ra, thì tính cách cậu nhóc cũng khá ổn, không có gì mờ ám. Hơn nữa, tôi vốn là người dễ tính nên cũng chẳng thấy vấn đề gì.

Bạn trai tôi cũng thường xuyên qua đây ngủ lại, nhưng vì giường hơi nhỏ nên tôi có mua một tấm nệm dự phòng cất trong tủ áo. Tối nay Methas đành phải ngủ nệm vậy. Thằng nhóc này đến đây với bàn tay trắng, không có gì cả, ngay cả điện thoại hay tiền bạc cũng không. Thế nên tôi đành phải đặt đồ ăn về nuôi nó. Khi món cơm gà ở quán quen được giao tới, hai chúng tôi ngồi ăn cùng nhau ở bàn học – nơi tôi đã dọn dẹp đống đồ đạc để có đủ chỗ cho hai người.

"Oa, cơm gà công thức cổ truyền!" Methas thốt lên.

"Biết ngay là em sẽ nói thế mà." Tôi lầm bầm. "Cái gì cũng cổ truyền với cổ đại hết."

"Con thích mà, đồ ăn cổ truyền ngon và khó tìm lắm ạ." Methas nói. "Thời của con, cơm gà toàn là đồ cấp đông hoặc thực phẩm đóng gói sẵn thôi. À, rồi còn... nghề Shipper cũng biến mất từ lâu rồi ạ. Các cửa hàng đều dùng Drone (máy bay không người lái) để giao đồ hết. Nó có thể bay thẳng tới cửa sổ nhà mình luôn, người mua không cần mất thời gian xuống sảnh nhận đồ nữa."

"Okay." Tôi vừa nghe vừa gật đầu. Thôi thì cứ coi như đang nghe kể chuyện viễn tưởng trong lúc ăn cơm vậy.

Đợi đến khi tôi và Methas ăn xong, Mevin vẫn không thèm trả lời tin nhắn. 

Xem rồi mà không đáp, cái cậu này bị làm sao vậy nhỉ?

Thấy tôi kiểm tra điện thoại với vẻ bực bội, Methas liền giải thích giúp: "Bình thường bố là người ít nói, cũng chẳng mấy khi dùng mạng xã hội đâu ạ. Con nghĩ chắc là bố đang ngại vì được mẹ nhắn tin trước đấy."

"Hả?" Tôi cau mày. "Ngại ngùng gì chứ, chỉ là nói chuyện bình thường thôi mà."

Methas mỉm cười nhẹ: "Bố từng kể là bố thầm thích mẹ từ lâu lắm rồi đấy."

"Thật á?" Tôi nhướn mày kinh ngạc. "Nhưng hai đứa anh còn chẳng quen biết nhau mà."

"Vâng." Methas gật đầu. "Có lẽ mẹ không nhớ bố, nhưng bố từng học cùng trường cấp ba với mẹ đấy ạ."

"Thật không đấy?" Tôi xoa cằm suy nghĩ. Chuyện này nghe chẳng hợp lý chút nào.

"Mà sao em biết được Mevin? Nếu cậu ta là người ít nói, hay ngại ngùng thì sao cậu ta dám kể cho em nghe là cậu ta thầm thích ai chứ?"

Câu hỏi của tôi khiến Methas đảo mắt, vẻ mặt chán nản: "Thì con đã bảo rồi mà, con là con của bố và mẹ đến từ tương lai! Tại sao mẹ mãi không tin con thế nhỉ?"

"Chuyện như thế này ai mà tin cho nổi." Tôi nói rồi cắt ngang. "Thôi bỏ đi, để mai rồi tính. Đi tắm rồi chuẩn bị đi ngủ đi."

Tôi cho Methas mượn khăn tắm và bộ đồ ngủ. Cả hai chúng tôi có vóc dáng khá tương đồng nên mặc chung đồ cũng vừa vặn. May mà tôi có khăn tắm dự phòng và bàn chải đánh răng mới chưa bóc tem nên cho cậu nhóc dùng tạm.

"Phòng tắm của mẹ cổ lỗ sĩ quá ạ! Con phải dùng cái này thế nào đây?" Methas vừa vào phòng tắm không bao lâu đã thò đầu ra hỏi.

"Thế phòng tắm không cổ lỗ sĩ thì nó trông thế nào?" Tôi không nhịn được mà hỏi lại.

"Nó giống như một cái buồng tắm tự động ấy ạ. Bước vào trong rồi chẳng cần làm gì hết. Nước, dầu gội, sữa tắm mọi thứ sẽ tự phun ra. Mình chỉ việc đứng yên thôi là xong."

"..." Tôi cạn lời. Không ngờ có ngày mình lại phải đi dạy một cậu thiếu niên cách tắm kiểu cổ đại.

Tôi đi vào phòng tắm, chỉ vào các thiết bị và kiên nhẫn giải thích: "Đây nhé, xoay cái này để mở nước. Còn đây là cần gạt điều chỉnh nóng lạnh. Chai này là dầu gội, dầu xả, sữa tắm. Mở nắp ra rồi bóp nó chảy ra nhé."

"Dạ okay ạ." Methas gật đầu lia lịa, lắng nghe cực kỳ chăm chú, rồi hỏi tiếp: "Thế thuốc đánh răng đâu ạ?"

"Thuốc đánh răng?" Tôi cau mày.

"Thì là cái dung dịch cho vào miệng rồi súc súc ấy ạ. Nó có công nghệ Nano tự động đánh sạch mọi kẽ răng cho mình luôn. Súc khoảng một phút là sạch bong ạ."

"..." Tôi lại cạn lời lần nữa. "Cái thứ đó không có ở thời cổ đại này đâu."

Tôi cố tình nhấn mạnh từ cổ đại để mỉa mai.

"Hả?" Đến lượt Methas kinh ngạc. "Vậy con phải làm thế nào? Mẹ từng dạy là nếu răng không sạch thì không nên đi ngủ, không là sâu răng hết đấy ạ."

"Người thời này họ đánh răng như thế này." Thế là tôi lại phải dạy thêm lần nữa. Tôi cầm bàn chải, nặn kem đánh răng lên rồi làm mẫu động tác đánh răng cho thằng nhóc xem.

"Oa, cũng rắc rối phết nhỉ." Methas từ từ làm theo từng bước. Mọi thứ trông cũng ổn, chỉ có điều tư thế cầm bàn chải của cậu nhóc trông hơi gượng gạo, không thuận tay như trẻ con đang tập đánh răng vậy. 

Thằng nhóc này lớn lên kiểu gì mà đến đánh răng cũng không biết thế này...

Sau khi đánh răng xong, tôi dạy nó cách súc miệng bằng nước sạch. Nghĩ mà xem, ngay cả súc miệng mà cũng phải dạy cơ đấy! Rồi bước tiếp theo là dùng nước súc miệng.

"Đúng rồi! Cái dung dịch đánh răng kia trông cũng na ná cái này này. Bình thường tụi con chỉ dùng nước này thôi, không cần cái bàn chải cổ lỗ sĩ kia đâu."

"Nước súc miệng này chỉ là nước thường thôi, không có Nano đánh răng gì đâu nhé." Tôi đáp với giọng bình thản. Thằng nhóc này nên sống trong tiểu thuyết viễn tưởng thì hơn là thế giới thực này.

Cuối cùng, tôi cũng được dịp để cho thằng nhóc đó tự tắm một mình. Sau khi tắm xong, cậu ta bước ra ngoài lẩm bẩm than vãn rằng mọi thứ rắc rối quá, người thời bố mẹ sống khổ sở thế này sao? 

Tôi cũng chẳng biết trả lời thế nào, cứ để nó sống trong thế giới mộng mơ đó tiếp đi, mai tôi sẽ dắt nó đi trả cho người giám hộ là xong.

Sau khi cả hai tắm rửa xong xuôi thì cũng đến giờ đi ngủ. Chắc Methas mệt thật, vừa đặt lưng xuống nệm là ngủ say như chết, không còn quấy rầy tôi nữa. Chỉ còn mình tôi nằm chống cằm quan sát gương mặt Methas lúc ngủ.

Nhìn kỹ đường nét và khuôn mặt của đứa trẻ này... xem đi xem lại, Methas cũng có nhiều nét giống mình phết nhỉ?

"Đừng bảo là con mình thật nhé." Tôi lẩm bẩm rồi lại lắc đầu nguầy nguậy. "Điên à, làm sao có thể chứ."

Tôi dẹp bỏ mọi suy nghĩ vẩn vơ, vùi đầu vào gối và chìm vào giấc ngủ ngay lập tức.

Tôi tỉnh dậy khi nghe tiếng chuông báo thức từ điện thoại. Trong cơn ngái ngủ, tôi với tay tắt chuông thì thấy Methas vẫn đang ngủ ngon lành. Không hiểu sao nhìn thằng nhóc này lúc ngủ, tôi lại thấy rất yêu quý.

Cậu thiếu niên nhắm mắt lim dim trên nệm, đôi môi hơi hé mở, mái tóc đen nâu hơi rối rủ xuống trán. Đôi mắt nhắm nghiền được bao quanh bởi hàng mi dài cong vút. Cậu ta thực sự đẹp trai không góc chết ngay cả khi đang ngủ. Dáng vẻ ngủ không chút ưu phiền đó khiến người ta thấy mủi lòng, cứ như một cậu bé chưa phải gánh vác bất cứ điều gì trên đời này. Đó là một khung cảnh trông vừa ấm áp vừa dịu dàng khó tả.

Tôi từng mơ ước nếu có một đứa con, nếu là con trai... thì chắc cũng sẽ giống như cậu thiếu niên này.

"Khoan đã! Nghĩ cái quái gì thế này? Đi tắm mau lên!" Tôi vỗ nhẹ vào mặt mình để tỉnh táo lại rồi đi vào phòng tắm.

Tắm xong, tôi mới gọi cái con sâu ngủ kia dậy đi tắm. Một lát sau, tôi bỗng nghe tiếng hét thất thanh từ trong phòng tắm vọng ra.

"Mẹ ơi! Sao vòi sen không chảy nước? Sữa tắm tự động không hoạt động ạ!"

Tôi đứng hình một lúc. Ban đầu tôi tưởng phòng tắm bị hỏng, nhưng rồi nhớ lại cuộc trò chuyện hôm qua, tôi mới nhận ra: Não của thằng nhóc này vẫn còn đang kẹt trong phim viễn tưởng, chắc là chưa tỉnh ngủ hẳn đây mà.

"Xoay vòi chưa? Sữa tắm trong chai ấy, phải tự đổ ra!" Tôi hét vọng lại. Một lúc sau, thằng nhóc đó mới đáp lời:

"Ồ đúng rồi! Con đang ở quá khứ mà. Con đã quay về thời bố mẹ còn là sinh viên."

"..."

Được rồi. Mọi thứ trong thế giới này chắc chắn là cực-kỳ-cổ-đại rồi.

Chương 3

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

[2026 - ĐANG DỊCH | BL Thái] UNISTAR: Moon Xinh Đẹp

[2025 - DỊCH XONG | BL Thái] Future From Me - Thầm Yêu Thì Phải Thả Thính

EBOOK TRUYỆN