SHDULTM - Chương 1: Vầng trăng vĩnh cửu
Người da mặt dày như anh sẽ không chết dễ dàng đâu. Đừng lo lắng nhé.
Vừa dứt lời thỉnh cầu người yêu tin tưởng mình, bàn tay dày từ từ rơi xuống theo lực hấp dẫn của trái đất. Hàng mi lấp lánh khép lại chậm rãi, kèm theo lời chào tạm biệt bằng nụ cười chân thành. Hình ảnh diễn viên yêu thích mới từ bộ phim tình cảm lãng mạn bốn mươi năm trước đang được chiếu rõ nét trên chiếc TV màn hình phẳng đời mới nhất.
Đôi mắt tuyệt đẹp của Phakai – một diễn viên phụ ở tuổi hai mươi hai – phản chiếu nỗi đau đớn như bị hàng trăm con dao sắc nhọn của đạo diễn thời đó đâm thẳng vào lồng ngực.
Cảnh cuối cùng trước khi nam chính trút hơi thở cuối cùng, anh đã để lại sự đau khổ cho những người ở lại mà không hề hay biết.
Ai có thể ngờ rằng một bộ phim tình cảm ấm áp lại kết thúc bằng một cái kết tràn ngập đau thương. Đối với chủ nhân của khuôn mặt đẫm lệ như suối nguồn, nhân vật nam chính trong bộ phim này đã thay đổi một phần quan điểm về tình yêu của cậu.
Thực ra… có thể nói là thay đổi rất nhiều. Trước đây, Phakai không thường xem phim tình cảm lãng mạn. Tuy nhiên, người bạn thân nhất của cậu là Phumek, một người cuồng nhiệt với những thứ cổ điển, đã cầu xin cậu mở lòng xem thử một lần. Kết quả là người từng khép lòng… lại bị cuốn hút bởi diễn viên trong phim.
Máy phát đĩa CD cũ kỹ cứ bị bấm tua đi tua lại cảnh nam chính sắp ra đi. Đến mức chủ nhân của chiếc đĩa phải đẩy nhẹ người bạn thân của mình đang dựa vào lưng ghế sofa để thể hiện sự bất lực.
“Phu, tôi muốn xem tiếp.” Giọng nói nghe như đang than vãn. Có vẻ như Phakai đã hoàn toàn say mê diễn xuất của chàng diễn viên đẹp trai trên TV.
“Này…được rồi đó. Đĩa của tôi sẽ bị xước mất.” Phumek vừa nói vừa đi lấy đĩa CD ra khỏi máy để kiểm tra xem có bị trầy xước không.
“Tôi xem tiếp một chút nữa không được sao, Phu?” Ánh mắt van nài khiến đối phương dao động trong giây lát, nhưng may mắn thay Phumek đã kịp lấy lại lý trí.
“Không được. Phakai, cậu rõ biết tôi dễ xiêu lòng mà còn dám làm nũng nữa.”
Người cao hơn mét tám đẩy gọng kính vàng lên với vẻ mặt nghiêm túc. “Và hơn nữa, tại sao cứ phải xem đi xem lại cảnh đó hoài vậy? Đó là cảnh nam chính chết đó. Lát nữa cậu lại khóc sưng mắt lên cho xem.”
Phumek ngồi xuống bên cạnh người có khuôn mặt ửng hồng vừa khóc xong. Phakai chưa kịp đánh vào cánh tay rắn chắc như mọi khi thì bàn tay lớn đã nắm lấy kịp thời, khiến Phakai cau mày, mím môi nhẹ. Sự bực bội dồn nén trong lòng, nhưng cậu không thể lộ vẻ tức giận quá nhiều vì đĩa phim yêu thích đang nằm trong tay của chàng trai đeo kính tinh ranh.
“Đi ngủ đi. Đã khuya lắm rồi. Sáng mai cậu không phải vào đoàn làm phim sao?”
Khuôn mặt ngọt ngào như mật ong tháng năm gật đầu chịu thua. Sau đó, Phumek đưa tay lên xoa đầu cậu với vẻ cưng chiều.
Cậu đúng là… đáng yêu thật.
Bàn tay thon thả kéo cánh tay rắn chắc ra khỏi đầu mình, rồi đánh mạnh vào vai đối phương.
“Thích chọc ghẹo tôi quá ha.”
“Ối! Phakai, tôi đau!”
“Đáng đời!”
“Ít nhất tôi cũng lớn hơn cậu hai tuổi đấy.”
“Vậy thì làm ơn cư xử cho ra dáng đáng kính một chút đi! Chú!”
Cậu bé tinh nghịch lè lưỡi trêu chọc, còn giả vờ chỉnh lại mái tóc của mình kiêu hãnh như thể cậu là người chiến thắng trong trận chiến này.
“Này, khuya rồi đó, các con. Đi ngủ đi.”
Một phụ nữ trung niên có làn da căng mọng như hoa dành dành bước xuống từ tầng trên. Khwanjira – mẹ của Phakai – bước đến gần đứa con trai cưng của mình với phong thái của một quý cô Thái Lan truyền thống.
“Có chuyện gì ồn ào vậy? Phakai, con lại chọc ghẹo Phu nữa phải không?” Khuôn mặt bầu bĩnh của Phakai há hốc mồm trước lời nói của mẹ. Khi kẻ thù không đội trời chung là Phumek nghe thấy vậy, y đẩy gọng kính lên và nháy mắt trêu chọc người thua cuộc.
Bàn tay nhỏ nắm lấy ống tay áo. Cậu bé tinh nghịch thấy vậy liền dậm chân chạy lên lầu tắm rửa thật nhanh. Đồng thời, cậu ném chiếc khăn tắm trắng tinh sạch sẽ vào vai Phumek khiến y thấy đau nhói. Nhưng cuối cùng, vì tự trọng nên y phải kìm nén cảm xúc không để lộ ra ngoài.
“Em đau hả?” Khuôn mặt điển trai, sắc nét cất lời với giọng điệu lịch sự. Y cười lớn khiến người lớn tuổi phải quay lại nhìn.
“Xin lỗi mẹ vì đã làm ồn.” Phumek giơ tay xin lỗi rối rít, sau đó chạy theo Phakai lên lầu như hai đứa trẻ mẫu giáo đang chơi đùa.
Trong căn phòng ngủ hình chữ nhật cỡ trung, thân hình thanh mảnh vừa tắm xong đang nhìn ra ngoài ban công.
Phakai thấy Phumek đứng một mình. Vào lúc này, hình ảnh của người luôn tươi cười và cất tiếng cười chỉ còn lại sự cô đơn có thể cảm nhận được qua tấm lưng.
“Nhìn gì vậy?” Thân hình duyên dáng bước đến bên cạnh, mang theo chiếc khăn tắm nhỏ để lau khô tóc.
“Không có gì. Chỉ là đang suy nghĩ chút chuyện thôi.”
“Chuyện gì vậy?”
Phumek cười gượng và để người kia đứng ngơ ngác.
Y đi ra phía sau Phakai, cầm lấy chiếc khăn tắm nhỏ và lau tóc cho người thấp hơn.
Bầu không khí đêm đông thật ấm áp hơn những mùa đã qua. Phakai không biết tại sao người đang đứng cạnh mình lại có ảnh hưởng lớn đến cảm xúc của cậu đến vậy.
“Chắc là vì lo lắng thôi… không biết khi nào người ở gần đây mới chịu mở lòng.”
Một lần nữa, chủ nhân của bàn tay nhỏ nhắn quay lại đánh vào lưng rộng của Phumek bằng tất cả sức lực, khiến y kêu lên vì đau. Nhưng dù sao đi nữa, điều đó có lẽ không đau đớn bằng việc người bạn thân từ chối tình cảm của mình hết lần này đến lần khác.
“Trời ơi! Gì vậy chứ? Chỉ là tôi đùa thôi mà.”
“Đừng có nói vớ vẩn nữa.”
“Cậu chỉ mới xem phim của anh ấy có vài giờ mà đã phải lòng diễn viên đó rồi sao.”
Phumek nói mà không nhìn Phakai. Y nhìn lên những vì sao trên trời thay vì người bên cạnh.
“Phu, cậu đừng có làm cái kiểu mặt đáng ghét đó nữa.”
“Sao cậu cứ thích anh ấy nhiều đến thế? Người ở ngay bên cạnh đây, cậu có bao giờ nhìn tới chưa?”
“Tôi không thích anh ấy, tôi chỉ cảm mến… một chút thôi.”
“Vậy còn tôi thì sao, Phakai?”
Khuôn mặt điển trai, sắc sảo nhìn người nhỏ bé với vẻ mặt thay đổi. Sự nghiêm túc hiện rõ qua đôi mắt màu đen tuyền, phản chiếu ánh sáng lấp lánh của hàng ngàn vì sao trên bầu trời đêm.
“Phu… dừng lại đi. Cậu biết tại sao tôi không yêu ai mà.” Lần này, người nghe là người tái mặt. Phumek gật đầu vì y biết rõ chuyện gì đã xảy ra với Phakai khi còn nhỏ, nên hiểu tại sao cậu lại tạo ra một bức tường để đóng cửa lòng mình với tình yêu.
Bầu không khí xung quanh chìm trong im lặng, chỉ còn tiếng chim hót líu lo. Người nói nhiều bèn nghĩ ra chuyện khác để trò chuyện. Ít nhất điều đó có thể giúp phá vỡ sự im lặng trong một thời gian.
“Cậu nghĩ giờ này… diễn viên đó còn đẹp trai như trong phim không? Và cậu nghĩ… bây giờ anh ấy thế nào rồi?” Chàng trai mảnh khảnh thở dài thườn thượt, trước khi nở một nụ cười ẩn chứa điều gì đó mà ngay cả Phakai, người thân cận, cũng khó đoán được.
“Cậu sao vậy?”
“Người đàn ông đó tên là Duean Danrapob Donprasoppraew. Anh ấy là một trong những diễn viên rất nổi tiếng.” Nghe thấy lời đó, Phakai lập tức quay sang chú ý đến Phumek.
“Nhưng bốn mươi năm trước, có tin đồn lan rộng khắp đất nước rằng anh ấy đã quyết định chấm dứt cuộc đời mình khi còn rất trẻ.”
“Hả?! Cậu nói thật sao?” Khuôn mặt điển trai gật đầu xác nhận.
“Vậy… tại sao anh ấy lại quyết định như vậy?” Phumek lắc đầu từ chối. “Không ai biết, ngoài chính bản thân anh ấy.”
Phakkai thở dài buồn bã.
Bàn tay nhỏ gạt những sợi tóc mái che mắt ra, thổi nhẹ một hơi đầy sự cô đơn. Cậu gượng cười để người bên cạnh không cảm thấy tồi tệ.
“Thật đáng tiếc. Nếu anh ấy vẫn còn sống… chắc hẳn giờ đã rất thành công rồi.”
Người bạn thân kéo tay Phakai vào phòng, sau đó lấy điện thoại di động tìm kiếm thông tin về diễn viên đó qua trang web trên Internet.
[Duean Danrapob Donprasoppraew, nam diễn viên tài năng với danh hiệu vầng trăng vĩnh cửu của nền điện ảnh Thái Lan, đã quyết định tự kết liễu cuộc đời ở tuổi hai mươi lăm. Cho đến nay, đã tròn bốn mươi năm kể từ ngày câu chuyện về anh được khắc ghi như một tượng đài của ngành giải trí Thái Lan.]
Tiểu sử và sự ra đi của nam diễn viên tên Duean được người phát thanh viên nam giới thiệu qua một kênh truyền hình nổi tiếng. Nếu dựa theo lịch, ngày hôm sau sẽ tròn bốn mươi năm kể từ ngày anh chọn rời bỏ thế giới này mà không một lời từ biệt.
Phakai chăm chú xem đoạn video clip không rời mắt. Đôi mắt u sầu chỉ có thể tập trung vào câu chuyện của ‘Vầng trăng vĩnh cửu’ một mình. Tất nhiên, Phumek sẽ không để bạn mình buồn bã lâu, nên quyết định bật radio, hy vọng tiếng nhạc cổ điển sẽ giúp xoa dịu tâm hồn đang mệt mỏi.
“Mặc dù người mà cậu đang nghĩ đến không còn trên đời nữa, nhưng có lẽ bây giờ anh ấy đang là một vì sao trên bầu trời đêm.”
“Vậy thì khi nào trăng trên trời mới ở mặt đất đây…”
“Tôi không biết. Anh ấy đã là vầng trăng vĩnh cửu rồi mà.”
Khi nghe điều đó, sâu thẳm trong lòng Phakai vẫn muốn đáp lại là nói nhảm, nhưng ít nhất việc Phumek cố gắng an ủi cũng khiến người đang chìm sâu trong cảm xúc không còn cảm thấy cô đơn như trước.
Giai điệu bài hát tình yêu nhẹ nhàng xoa dịu tâm hồn, mời gọi trái tim vừa tan vỡ được hàn gắn lại. Tiếng đàn piano qua đài phát thanh tạo nên bầu không khí như lạc vào cõi mộng.
Bàn tay dày chạm vào mái tóc đen nhánh. Phumek xoa đầu người nhỏ tuổi hơn với sự dịu dàng, hy vọng trở thành chỗ dựa của cậu. Phakai cũng luôn nhận ra thiện ý đó, nhưng việc phá vỡ bức tường tổn thương từ mối tình mà mẹ cậu từng trải qua có lẽ là điều khó khăn.
Rạng sáng ngày mới, ánh mặt trời chiếu rọi qua ban công phòng ngủ, len lỏi qua tấm rèm trắng mỏng. Bàn tay ấm áp của người vừa thức dậy trên tấm nệm bên cạnh giường vươn lên cao.
Đôi mắt màu nâu đậm phản chiếu ánh sáng chói chang bên ngoài, biến thành màu nâu vàng. Phumek ngồi dậy trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, sau đó đeo kính vào, rửa mặt sạch sẽ, rồi lấy vòi hoa sen tưới những bông hồng trắng bên ban công.
Mấy ngày nay, y phải chuyển đến ở nhà Phakai một thời gian vì cậu bé tinh nghịch nhờ Phumek đưa đón trong suốt thời gian ra vào đoàn làm phim. Không có lý do gì để từ chối. Thật ra…y luôn sẵn lòng giúp đỡ người mà chỉ cho y ở vị trí bạn bè.
Chủ nhân của khuôn mặt điển trai đứng dưới nắng tưới hoa đã lâu, vì ánh mắt y không thể rời khỏi người nhỏ bé đang ngồi ăn bánh, tận hưởng sự yên bình bên bờ sông. Và mãi đến khi thân hình cao lớn chịu quay về phòng ngủ thì Phakai cũng vừa bước vào nhà.
Đối với Phumek…y luôn coi mình là người bình thường. Còn Phakai thì tỏa sáng đúng như tên gọi, có nghĩa là vì sao trên trời. Mặc dù cậu luôn miệng nói rằng Phakai này giống như một vì sao không lấp lánh bằng những vì sao khác, cho dù có ánh sáng nhưng không đủ để được tìm thấy hay nhìn thấy. Tuy nhiên, câu nói đó ẩn chứa một ước mơ viển vông, đó là trở thành một diễn viên nổi bật trên cả màn ảnh nhỏ [1] và màn ảnh rộng [2].
[1] Màn ảnh nhỏ (จอแก้ว): ẩn dụ cho Tivi hoặc màn hình TV, vì ngày xưa thường dùng màn hình ống kính. Từ này dùng để chỉ các tác phẩm liên quan đến phim truyền hình hoặc các chương trình phát sóng trên TV là chính.
[2] Màn ảnh rộng(จอเงิน): ẩn dụ cho Điện ảnh hoặc màn hình chiếu phim. Từ này xuất phát từ ‘Silver Screen’ trong tiếng Anh, có nghĩa là màn hình chiếu phim có màu bạc để tăng độ sáng khi chiếu trong thời kỳ đầu. Vì vậy, từ này dùng để chỉ các tác phẩm liên quan đến điện ảnh.
Nhưng ai biết được, ở khoảng cách xa xôi trên mặt đất, sẽ có một người
luôn dõi theo vì sao đó… và một ngày nào đó sẽ tự tìm thấy ánh sáng của chính mình.
Không cần phải nổi bật, cạnh tranh với những vì sao khác, vẫn có một người nhỏ bé như Phumek mong muốn dõi theo mãi mãi.
Một làn gió nhẹ thoảng qua, làm chuông gió kêu leng keng, thu hút sự chú ý của chàng trai cao lớn. Phumek cởi chiếc áo ba lỗ duy nhất ra, cầm khăn tắm đi thẳng vào phòng tắm. Đúng lúc Phakai quay trở lại phòng. Khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu chợt đỏ bừng lên.
Bàn tay nhỏ vội vàng che mắt và quay lưng lại với người bạn thân ngay lập tức.
“Phu! Sao cậu lại đi cởi trần trong phòng ngủ của tôi?” Người nghe sững sờ một lúc. Khi lấy lại được lý trí, Phumek vội vàng lấy chiếc áo ba lỗ cũ che đi phần thân trên trần trụi. “Tôi mới là người nên hỏi! Sao cậu không gõ cửa trước khi vào.” Lời đối đáp dũng cảm được đáp lại nhanh chóng. Vì lý do này, Phakai vội vàng quay lại nhìn chằm chằm.
“Nhưng đây là phòng của tôi!” Bàn tay thon thả chuẩn bị đánh vào vai rộng, nhưng may mắn thay, thói quen đã ra lệnh cho Phumek nắm lấy cánh tay Phakai kịp thời.
Lần này, chiếc áo vừa được dùng để che đi cơ bắp săn chắc của chàng trai đeo kính quyến rũ rơi xuống đất một cách bất ngờ. Phakai không để bàn tay còn lại rảnh rỗi. Cậu sẵn sàng đánh đối phương bất cứ lúc nào. Nhưng như mọi khi, người có sức mạnh hơn không dễ dàng chịu thua.
Ngoại hình mà mọi người thường thấy là một người đàn ông điềm tĩnh, ít nói.
Một nụ cười ranh mãnh nở trên khóe môi hồng. Ai biết được, sâu thẳm trong lòng lại hoàn toàn ngược lại. Khuôn mặt điển trai đẩy người có vòng eo thon gọn gần như áp sát vào cánh cửa. Phumek từ từ tiến gần hơn.
Người kia thấy vậy chỉ biết lùi lại cho đến khi lưng áp sát vào cửa, không còn khoảng trống. Bàn tay lớn đang nắm lấy hai cánh tay từ từ trượt lên xoa nhẹ vai. Ánh mắt Phakai rõ ràng là bối rối.
Cho đến khi… ngón tay thon thả của Phumek giả vờ cù vào chiếc cằm nhỏ đáng yêu.
Tiếng cười rạng rỡ của cả hai cùng vang lên. Chàng trai cao lớn lè lưỡi trêu chọc như thể là người chiến thắng trong trò chơi đầu tiên của ngày. Bàn tay nhỏ của Phakai nắm lại, chống vào hông với vẻ giận dữ. Nhưng khi Phumek thấy hành động đáng yêu đó, y càng hài lòng hơn và xoa đầu cậu một cách nhẹ nhàng.
“Đừng có chọc tôi kiểu đó nữa! Hết hồn.” Phakai làu bàu, quay mặt đi.
“Sao vậy… cậu rung động hả?” Phumek vừa nói vừa dùng ngón tay thon đẩy gọng kính lên.
“Vớ vẩn. Mau đi tắm rồi xuống ăn cơm đi! Hiểu không!” Bàn tay thon dùng hết sức đẩy đối phương ra để tạo khoảng cách.
“Cậu bảo tôi xuống ăn cơm là do mẹ gọi hay là cậu mời tôi vậy?”
Lời nói nũng nịu, đối lập với thân hình cao lớn, được thốt ra từ người vừa là anh vừa là bạn, khiến Phakai nghe xong chỉ muốn véo mạnh vào vai dày của y thêm vài cái.
“Vớ vẩn. Mau đi tắm đi! Kẻo trễ giờ.”
Một câu thì nói nhảm, hai câu thì vớ vẩn… bao giờ cậu mới nhận ra rằng tất cả những gì tôi nói đều xuất phát từ trái tim thật sự…
Khuôn mặt sắc sảo khẽ lắc đầu, nhưng trước khi chủ nhà bước ra, y vội vàng nắm lấy cánh tay cậu.
“Phakai…” Giọng nói dịu dàng gọi một cách vô hại.
“Gì nữa?”
“Vừa nãy, cậu không giận chứ… vì tôi đã trêu cậu như vậy.” Người nghe thở dài thườn thượt. “Cậu biết là tôi sẽ không làm gì cậu nếu cậu không cho phép mà.”
“Ừm, không giận. Thế tóm lại là cậu đi tắm được chưa?”
Một lần nữa, Phakai lại nở một nụ cười dành cho Phumek, dù không cần phải làm gì nhiều. Người lớn tuổi hơn đưa tay lấy khăn tắm vắt lên vai, đồng thời ném chiếc áo ba lỗ vào giỏ đựng đồ dơ theo thói quen. Sau đó, cánh tay rắn chắc vòng qua vai người bạn thân cùng nhau bước ra khỏi phòng ngủ, nhưng lại bị Phakai cắn vào cổ tay trước.
“Ối! Thôi được rồi, tôi chịu đi tắm đây… À, còn nữa, dù cậu không cho phép tôi làm gì cậu, nhưng nếu cậu muốn làm gì tôi thì… tôi cho phép cậu làm bất cứ lúc nào đấy. Tôi không phàn nàn đâu.”
“Đồ biến thái. Đợi đó, tắm xong gặp tôi là biết tay!”
Hai chân dài bước xuống từ tầng trên một cách chậm rãi. Dù chưa thấy ai nhưng lại nghe thấy tiếng nói quen thuộc ồn ào từ trong bếp. Phumek biết ngay rằng hai mẹ con đang chuẩn bị bữa sáng trước khi Phakai đi làm ở đoàn làm phim.
“Ôi, Phu! Con xuống rồi à? Lại đây, mẹ làm nhiều đồ ăn lắm. Không biết con có ăn được không, vì toàn là món Phakai thích thôi.”
“Con ăn được hết ạ, mẹ. Con không kén ăn đâu ạ.” Ánh mắt đầy trách móc quay về phía khuôn mặt điển trai vừa đặt chân xuống bàn ăn đã há miệng chờ được đút cơm.
“Ý cậu là nói tôi kén ăn hả, Phu?” Tiếng cười khúc khích của Phumek vang lên một cách ngông cuồng.
“Chuyện sáng nay vẫn chưa giải quyết xong đâu.” Ngón tay thon thả chỉ vào mặt người kia với vẻ không chịu thua.
“Ừm… đúng rồi. Sáng nay hai đứa làm gì mà ồn ào đến tận sau nhà vẫn còn nghe vậy?”
Thân hình duyên dáng của người phụ nữ trung niên đang rót nước uống vào ly hỏi với giọng không mấy nghiêm túc.
“Chỉ là đánh nhau như bình thường thôi mẹ. Có gì lạ đâu.”
“Đúng vậy ạ. Rất bình thường, phải không Phakai?” Khuôn mặt tinh nghịch thay đổi thành vẻ làm nũng khi mẹ của bạn thân quay lại nhìn.
“Đúng vậy, bạn thân!” Bàn tay nhỏ tự tiện véo vào đùi người vừa ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, vì tức tối chuyện sáng nay. Sau đó, cậu thì thầm bên tai nhẹ nhàng: “Chính cậu nói là cho phép tôi làm gì cậu cũng được đó.” Nói xong, cậu xúc cơm ăn một cách ngon lành.
“Ý của tôi không bao gồm việc cậu có thể véo tôi đâu…”
Phumek nói nhỏ, nhưng lại đúng lúc Phakai quay sang với nụ cười của người chiến thắng. Đôi mắt trong veo lấp lánh của người mà y khó có cơ hội chiếm hữu trái tim, lúc này đã đến gần đến mức mũi họ gần như chạm vào nhau. Người bạn thân thầm yêu chỉ có thể hy vọng nhỏ nhoi rằng nếu một ngày nào đó Phakai mở lòng với ai đó… Phumek cũng hy vọng mình sẽ là người đó.
Người được yêu và yêu cùng một lúc.
Ở khoảng cách xa xôi trên mặt đất, sẽ có một người luôn dõi theo vì sao đó, và tìm thấy ánh sáng của chính mình vào một ngày không xa.
– Phumek; Tựa vầng trăng treo lưng trời –
Hashtag: #TựaVầngTrăngTreoLưngTrời
--------
Lời của tác giả: Từ giờ tôi sẽ cố gắng đăng thường xuyên hơn nhé. Về nút thắt trong lòng Phakai thời thơ ấu, đừng quên theo dõi xem chuyện gì đã xảy ra vào lúc đó nhé. Và quan trọng hơn, hãy cổ vũ cho Phumek xem liệu y có thể vượt qua bức tường trái tim của người bạn tinh nghịch không… Và người bạn tinh nghịch đó sẽ mở lòng khi nào. Hãy theo dõi và bình luận để ủng hộ tất cả các nhân vật nhé.
Nhận xét
Đăng nhận xét