SHULTM - Chương 2: Thế giới rực rỡ
Nếu thế giới này có anh… nó sẽ là như thế nào nhỉ?
Đôi mắt trong veo, ngây thơ nhưng vô hồn của Phakai ngắm nhìn khung cảnh bên ngoài chiếc xe hơi sang trọng. Cậu đã làm việc liên tục suốt hơn mười tiếng đồng hồ trong đoàn phim, tuy nhiên hôm nay lại có vẻ khác biệt hơn so với những ngày trước. Có lẽ là vì một khoảng khắc tĩnh lặng nào đó bên trong tâm trí cậu, chỉ có câu chuyện về một người đã qua đời từ bốn mươi năm trước, nhưng vẫn không ngừng len lỏi, ngự trị trong trái tim cậu, gần như mọi lúc.
Dù ngồi, ăn uống, nằm hay cả khi làm việc, “Duean Danrapob” vẫn luôn hiện diện trong tâm trí cậu, ngay cả trong… giấc ngủ.
Khuôn mặt điển trai với sức hấp dẫn độc đáo, nổi bật với đôi lông mày rậm rạp, cùng đôi mắt sâu và sắc nét. Khi tĩnh lặng, ánh mắt anh trông thật u sầu, nhưng khi nở nụ cười, lại có sức hút khiến người ta mê đắm. Anh sở hữu làn da mịn màng, trắng vàng tựa như hoa ngọc lan đang độ nở rộ. Đôi môi cũng đẹp, cân đối, và sống mũi cao cong.
Nói chung, anh như một tác phẩm được tạo tác một cách tinh tế. Không có gì ngạc nhiên khi mọi người đều tôn vinh anh là “Vầng trăng vĩnh cửu” duy nhất trong lòng hàng triệu người hâm mộ. Càng nhìn… vẻ đẹp càng thu hút sự chú ý. Ngay cả khi chỉ trang điểm nhẹ nhàng, cũng không thể che giấu vẻ đẹp hoàn hảo ấy. Có thể nói là… đẹp hoàn mỹ đến từng centimet.
Nếu nhìn tổng thể, chiều cao khoảng hơn một mét tám mươi, kết hợp với độ rộng của vai, khiến người đàn ông này trở thành hình mẫu lý tưởng trong lòng các cô gái thời đó.
Nếu nói về sự nổi bật, không thể không kể đến phong cách ăn mặc lịch sự, đẹp đẽ và phù hợp với hoàn cảnh. Chắc chắn rằng mọi phương tiện truyền thông giải trí đều dành sự quan tâm lớn cho anh.
“Phakai! Phakai!! Tới nhà rồi.”
Bàn tay to lớn gãi nhẹ vào cằm của người bạn thân. Khuôn mặt trơn láng mở to vì ngạc nhiên. Sau khi lấy lại bình tĩnh, Phakai trả đũa bằng cách giữ cánh tay và uốn mình dựa sát vào phía người lái. Sau đó, cậu cố tình vung tay ra để làm rơi kính của Phumek khiến nó bị lệch ra khỏi khuôn mặt, làm cho chàng trai không thể nhìn rõ bất cứ thứ gì.
Tất nhiên, y cũng không dễ dàng chịu thua trong trò chơi này. Phumek vươn tay nắm lấy dây an toàn ở ghế bên cạnh. Khuôn mặt nhỏ bé cố gắng đẩy mình sát vào lưng ghế nhất có thể, vì việc di chuyển sang trái hay sang phải đều trở nên khó khăn. Bởi vì bây giờ, đôi môi của người ngồi bên cạnh đã gần như sắp chạm tới mặt Phakai rồi.
“Đừng có chơi trò quái gở đó nữa, Phu!”
Bàn tay nhỏ đánh vào má người điển trai tạo ra tiếng “pạch pạch”. Phumek cười khúc khích trước sự ngại ngùng đó, sau đó chỉnh lại gọng kính và mở dây an toàn cho Phakai để chuẩn bị xuống xe.
“Lại suy nghĩ về anh ấy nữa rồi đúng không? Có biết không hả?” Không cần phải gọi tên, nhưng người bên cạnh cũng biết rõ. Chủ nhân khuôn mặt dịu dàng gật đầu thay cho câu trả lời trong lòng.
“Lẽ ra tôi không nên cho cậu xem bộ phim đó.”
“Này… có gì thì nói chuyện đàng hoàng đi.” Phakai không hề bận tâm, cậu chỉ lo lắng cho cảm xúc của Phumek mà thôi.
“Mình đã là bạn thì phải nói với nhau hết mọi chuyện để tôi còn biết mà điều chỉnh chứ.” Vừa nói, cậu vừa vươn tay nắm lấy bàn tay của người đang giận dỗi.
“Chỉ là một vài chuyện vớ vẩn thôi. Cậu không cần phải để tâm đâu.”
“Cậu là bạn tôi mà. Đối với tôi, cảm xúc của cậu không bao giờ là chuyện vớ vẩn cả.” Chủ nhân của câu nói thổi hơi ra khỏi miệng. “Mặc dù tôi thích cằn nhằn rằng cậu nói vớ vẩn, nhưng điều đó chỉ xảy ra khi cậu nói những chuyện nhảm nhí mà thôi.”
“Ý cậu là… cái lúc tôi theo đuổi cậu hả?”
“Vớ vẩn.”
“Đấy thấy chưa.” Phumek nói với giọng nghiêm túc, sau đó quay mặt đi nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Đùa thôi mà.” Ánh mắt năn nỉ gửi đến y, cùng với khuôn mặt xinh xắn trông đáng yêu hơn bất cứ ai. “Hôm nay mình ngủ chung…nhé?”
Y nhún vai với một nụ cười ranh mãnh, trước khi vươn tay lấy túi và đồ đạc từ ghế sau. Thân hình cân đối bước xuống xe, và còn mở cửa cho người mà y thầm thương một cách kín đáo.
Vì hôm nay tan ca muộn hơn so với kế hoạch, cả hai quyết định ăn tối xong rồi mới về nhà, và gọi điện cho mẹ của Phakai để nói rằng bà không cần chuẩn bị bữa tối. Ít nhất thì họ sẽ có thời gian nghỉ ngơi, không phải thức khuya, vì điều đó sẽ không tốt cho sức khỏe.
“Phu, cậu đi tắm trước đi.”
“Cậu không tắm à? Bẩn lắm đấy, ai mà muốn ngủ cùng chứ.” Khuôn mặt Phakai đanh lại nhìn người nói bằng ánh mắt sắc lạnh.
“Đùa thôi, đùa thôi, tôi đi tắm trước đây. Cậu đừng có ngủ quên đấy nhé.” Phakai gật đầu nghe lời. Khi người có bờ lưng rộng đặt đồ xuống, y cầm lấy đồ ngủ và khăn tắm rồi đi thẳng vào phòng tắm ngay lập tức.
Bàn tay nhỏ lấy điện thoại ra khỏi túi quần. Cậu bấm mở xem tin tức từ mọi cơ quan báo chí về cái chết của nam diễn viên, người được mệnh danh là “Vầng trăng vĩnh cửu” của nền điện ảnh Thái Lan. Ngón tay cậu khẽ lướt các tin tức giải trí, mọi nơi đưa tin. Cho dù là trang web trực tuyến, video clip, podcast, cho đến các trang trên mạng xã hội… Cậu chỉ muốn biết: Tại sao cảnh cuối cùng trong bộ phim đó, lại có tác động đến tâm trí cậu nhiều đến vậy?
Hôm nay là kỷ niệm bốn mươi năm ngày mất của Duean. Rất nhiều trang báo chí đưa tin, gần như tất cả các hãng tin trong thời gian đó, đều đưa tin về quyết định kết thúc cuộc đời đột ngột của anh. Mặc dù một số nơi chủ yếu đưa tin về chính trị, nhưng với danh tiếng lẫy lừng từ hơn sáu mươi tác phẩm điện ảnh, cộng với công việc ca hát và hơn ba mươi quảng cáo, khiến họ không thể né tránh làn sóng về cái chết của ngôi sao Duean này.
Thật kỳ lạ ở chỗ… không có bất kỳ kênh nào nói về lý do cho sự ra đi đó cả.
Sự bối rối vang vọng trong đầu cả ngày lẫn đêm. Ngay cả khi cậu có thắc mắc về vấn đề này đến đâu đi nữa, cuối cùng cậu cũng phải dừng lại, vì không một ai tiết lộ sự thật cả. Ngay cả người thân, bạn bè, đối tác hay người yêu.
Một bức ảnh được quét và tải lên một trang web trên internet. Màu sắc phai nhạt theo thời gian, chỉ còn lại màu nâu vàng thể hiện ánh sáng và bóng tối của sự cũ kỹ. Khuôn mặt của Duean trông rất đẹp trai, đúng khí chất của một ngôi sao hàng đầu Thái Lan. Nếu nhìn ở góc độ hiện đại, vẻ đẹp trai của anh không hề lỗi thời chút nào.
Khi lướt mắt xuống, cậu thấy một bài đăng với tiêu đề: “Tình yêu của người nổi tiếng.”
[Một nam diễn viên nổi tiếng đang cầm trên tay một bông hồng trắng, hai người nhìn nhau. Nhưng khi thấy ánh mắt ngọt ngào mà Duean dành cho người đó, mặc dù tôi không rõ hai người là gì của nhau, nhưng cũng có thể đoán rằng họ có một mối quan hệ hơn cả bạn bè thân thiết.]
[Và đúng như câu nói: “Tình yêu của một ngôi sao nổi tiếng chỉ có thể được định nghĩa bằng hai chữ: bí mật.”]
Bất kể tin tức này có đúng hay không, nhưng đối với một người hiện đại, cậu thật sự muốn kéo người viết bài này đến nói chuyện vài ngày. Mặc dù cậu chưa từng yêu, nhưng không có nghĩa là cậu không hiểu ý nghĩa của từ tình yêu.
Viết tin tức như vậy thật là quá đáng!
“Đang nghĩ ngợi cái gì đấy?” Phumek bước thẳng đến chỗ chủ nhà đang ngồi trên giường, rồi vòng tay ra phía sau lưng cậu.
“Không có gì, cậu đi ngủ đi.”
“Ơ, cậu phải đi tắm đi chứ, ít nhất tôi cũng yên tâm, không cần phải lo lắng về việc ngủ chung giường với người đi cả ngày trời mà vẫn không tắm rửa.” Không biết đây là lần thứ mấy trong ngày Phakai bị bạn thân chọc tức tới mức muốn nổi điên lên.
“Được, được, tôi đi được chưa!”
Thật ra… nếu không phải vì mẹ đã ngủ từ sớm, Phumek chắc chắn đã bị cậu giẫm cho nát chân rồi.
Chàng trai nằm thư giãn trên giường, quay sang nhìn hình ảnh đĩa CD cũ trên đầu đĩa. Nó đã bị kẹt ở đó từ sáng. Nghĩ lại, y cũng cảm thấy tủi thân vì số phận bất công, khiến y bị giảm đi sự quan trọng, từ người mà y khao khát muốn nhận được sự đáp lại.
Biết vậy…y đã không để Phakai thấy mặt nam diễn viên đó rồi.
Nếu nói rằng y ghét người trong TV thì cũng không phải. Bản thân y chỉ đứng yên thôi, mà vẫn bị xem nhẹ.
Giữa cái lạnh thấu xương của mùa đông, một thân hình mảnh khảnh bước ra ngoài ban công. Phakai quay lại nhìn phòng ngủ liên tục, vì sợ làm phiền Phumek. Bàn tay thon thả khoanh lại, nhìn ra phía ngoài khu vực bờ kênh. Phía bên kia là khu vườn bao quanh bởi những cây cao chót vót, hầu như không thấy những ngôi nhà khác. Khu vực này không phải là nơi đông đúc, hơn nữa còn nằm ở ngoại ô. Vì vậy, không có gì lạ nếu màn đêm bị bao trùm bởi sự tĩnh lặng.
Chủ nhân của khuôn mặt xinh đẹp rạng ngời lục tìm điện thoại trong túi quần, định lấy ra để chụp ảnh mặt trăng đêm nay. Cậu chợt nhớ ra rằng mình đã để quên nó trên giường. Khi Phakai quay lại, cậu thấy Phumek đang ngồi lục tìm thứ gì đó trong ba lô.
“Cậu không ngủ được hả?” Người lớn tuổi hơn hỏi. Mặc dù không quay sang nhìn và nói chuyện trực tiếp, nhưng cũng đủ biết đây là dấu hiệu của người mất ngủ, hoặc… vẫn chưa ngủ.
“Không… chỉ bị tỉnh giấc giữa đêm thôi.” Người nhỏ bé quay lại ngồi bên cạnh Phumek trên giường như cũ. “Còn cậu thì sao? Không ngủ được à?”
“Không… chỉ là đang chờ đợi thời điểm thích hợp thôi.”
Người nghe thấy nghi ngờ. Đúng lúc đó, tiếng chuông báo vang lên từ điện thoại. Phakai với lấy điện thoại đặt bên cạnh gối để mở ra xem, và thấy màn hình điện thoại hiển thị lời chúc “Chúc mừng sinh nhật.”
Các tin nhắn từ các ứng dụng khác nhau hiện lên cùng lúc vào lúc nửa đêm. Dạo này Phakai cũng làm việc rất chăm chỉ. Mặc dù vai diễn nhận được chỉ là vai phụ, nhưng với tư cách là đàn em của đạo diễn, cậu thường xuyên được gọi giúp phụ, và hay bị trêu chọc là gần như trở thành một trợ lý.
Năm nay, đã hai mươi ba rồi sao…
Từ khi còn nhỏ, cậu đã lớn lên trong một gia đình chỉ có mẹ. Mẹ Khwan là tất cả trong cuộc đời cậu. Bà là người sinh ra, chăm sóc, và người nuôi dưỡng cậu, để cậu có được như ngày hôm nay. Mặc dù hiện tại vẫn chưa thể gọi là thành công, nhưng cậu chưa bao giờ nghĩ đến việc từ bỏ sự cố gắng.
Wimandao là giải thưởng đỉnh cao trong sự nghiệp diễn xuất mà ai cũng muốn có. Được coi là một trong những giải thưởng mà Phakai mong muốn mình sẽ đạt được vào một ngày nào đó. Mặc dù, con đường đến mục tiêu có khoảng cách vô tận và khó nắm bắt, nhưng ngôi sao nhỏ bé này vẫn sẵn sàng bước đi không hề nản lòng. Vì lý do này, cậu không ngừng học hỏi cả công việc trước và sau máy quay.
“Phakai, chúc mừng sinh nhật nhé.” Chủ nhân khuôn mặt xinh đẹp quay lại nhìn người bạn thân, thấy Phumek đang đưa hộp quà. “Quay lưng lại đi.”
“Nó là cái gì vậy?” Phakai làm vẻ mặt bối rối, thắc mắc vật trong hộp là gì.
“Cứ quay lưng lại đi mà.” Bàn tay to lớn nắm lấy vai người nhỏ tuổi hơn quay theo lời nói. “Sợi dây chuyền này không phải là dây chuyền bình thường, mà là dây chuyền kỳ diệu, bởi vì nó ẩn chứa những niềm hạnh phúc nhỏ bé ở trong đó.”
Khi Phumek đeo dây chuyền xong, Phakai quay lại nhìn thẳng vào mắt người đối diện một cách khó hiểu. “Ý cậu là sao?”
Nghe vậy, chàng trai không trả lời gì cả, chỉ nở một nụ cười nhẹ ở khóe miệng. Chủ nhân ngày sinh nhật tạm thời không để ý đến bạn thân. Bàn tay mềm mại chạm vào mặt dây chuyền một cách dịu dàng. “Ngày nào mà cậu cảm thấy buồn, thì hãy mở mặt dây chuyền này ra xem nhé. Gợi ý là có ảnh của một nam diễn viên ở trong đó đấy.”
“Cậu cho tôi ảnh Duean sao!?”
“Không! Đẹp trai hơn nhiều.”
“Đừng nói là ảnh cậu nha.”
“Ôi… hiểu ý tôi quá ta. Nhưng mà thôi, ít nhất cậu cũng biết rằng luôn có một người đẹp trai như tôi ở bên cạnh cậu trong mọi khoảnh khắc.” Người nghe bĩu môi vì khó chịu, trước khi đẩy vai đối phương nhẹ nhàng. “Nè… gần trái tim cậu đấy, cẩn thận rung động đấy nhé.”
“Nghe mà mắc ói ghê.” Mặc dù miệng vẫn cằn nhằn, nhưng trên khuôn mặt lại rạng rỡ với niềm hạnh phúc đầu tiên trong ngày sinh nhật.
“Cấm làm mất đấy nhé, nếu không tôi sẽ giận cậu thật đấy.” Phakai không nói gì thêm, chỉ gật đầu, và mở mặt dây chuyền ra để xem bức ảnh bên trong.
“Hứa rồi đấy nhé”.
“Ừ, tôi hứa. Tôi sẽ giữ gìn nó thật tốt mà”. Phumek giơ ngón út lên móc ngoéo. “Này Phu… tôi hỏi cái này được không?”
“Sao thế?”. Khuôn mặt điển trai sắc nét quay sang nhìn người gọi với ánh mắt ấm áp. Hình ảnh trước mắt khiến trái tim của người nằm trong ánh mắt ấy chợt rung động trong giây lát.
“Có chuyện gì à?”
“Tôi chỉ muốn hỏi thôi, tại sao lại là dây chuyền, trong khi cậu biết tôi không thích đeo trang sức mà.” Người vừa lấy lại bình tĩnh hỏi thẳng.
“Chính vì cậu hầu như không bao giờ đeo nên tôi mới muốn biết, nếu đó là món quà tôi tặng, cậu vẫn không thích sao?”
Lời nói thật mơ hồ. Không chắc liệu đối phương có ẩn ý gì không. Nhưng cũng đáng để suy nghĩ…rằng câu trả lời của câu hỏi đó… rốt cuộc là gì.
“Cậu không cần phải trả lời vội đâu. Cậu thích hay không thích, đeo hay không đeo, đó là quyền của cậu… bởi vì ít nhất bây giờ, việc tôi được phép ở gần trái tim cậu, đã là rất tốt rồi.” Giọng nói nghiêm túc khiến Phakai vô cùng bối rối “Cho dù chỉ là một bức ảnh đi nữa”.
Chủ nhân của mặt dây chuyền cười nhẹ, trông thật đáng yêu. “Nếu vậy, cậu chỉ có thể mơ thôi, vì trong tim tôi bây giờ chỉ có một người thôi.”
Phumek biết rõ cậu đang nói đến ai. Dù là lảng tránh hay thăm dò, y cũng không khỏi cảm thấy tủi thân. Trước đây, việc tán tỉnh đã khó rồi, giờ lại có thêm "Duean" gì đó nữa, càng khiến y trông giống như một hạt bụi.
“Dù sao cũng thức rồi, vậy giúp tôi tập kịch bản một chút… được không?” Khuôn mặt ngọt ngào nghiêng đầu van xin.
“Sao lại không được chứ”. Một nụ cười tươi tắn hiện lên, cùng với tiếng vỗ tay bạch bạch.
Không biết đây là lần thứ mấy Phumek lại rơi vào lưới tình với người trước mặt hết lần này đến lần khác. Càng biết Phakai đã cố gắng trên con đường này nhiều như thế nào, y càng muốn ủng hộ người bạn này bấy nhiêu.
Đã nhiều lần y cố gắng giúp đỡ, vì chú ruột của y quen biết với những ông lớn trong ngành giải trí. Tuy nhiên, đối phương luôn từ chối, với lý do muốn đạt được mục tiêu bằng chính sức lực của mình.
Ban đầu, y không hiểu lắm. Nhưng khi thấy Phakai chăm chỉ học hỏi công việc một cách hết mình, y chỉ có thể đứng nhìn và âm thầm cổ vũ từ xa.
“Đây là vai diễn nhân vật phụ trong vở kịch đầu tiên của tôi”.
Phumek mở to mắt lấp lánh dưới ánh đèn. Y ngạc nhiên một lúc trước khi hỏi lại một cách háo hức. “Vở kịch đầu tiên! Đừng nói là vai cậu đã đi thử vai tháng trước đấy nhé?”
Phakai gật đầu cùng với một nụ cười. Người đối diện vui mừng đến mức không biết phải làm gì, bèn lao vào ôm chầm lấy người bạn thân một cách phấn khích.
Cái ôm này siết chặt đến mức gần như không thở được. Nắm đấm nhỏ phải đấm nhẹ vào ngực rắn chắc để cảnh báo.
“Đủ rồi, biết là vui rồi, nhưng không cần phải phản ứng thái quá như vậy đâu”.
“Tôi không phản ứng thái quá đâu, tôi thật sự rất vui”.
Cánh tay nhỏ vươn ra ôm lại người kia. Phía đối diện từ từ xoa mái tóc đen mềm mại một cách dịu dàng.
Khi nhìn kỹ lại, đúng như ai đó đã nói…y không hề phản ứng thái quá chút nào. Mỗi khi có chuyện vui, người đầu tiên vui mừng ra mặt không ai khác chính là Phumek.
Chủ nhân của thân hình mảnh khảnh từ từ đẩy mình ra, rồi vươn tay chỉnh lại kính cho người lớn tuổi hơn. Người kia không thể che giấu sự ngượng ngùng. Má mịn màng chợt đỏ ửng lên.
“Vừa nãy tôi xin lỗi nhé”.
“Chuyện gì?”. Phakai hỏi, trong khi mắt vẫn dán vào trang giấy.
“Chuyện tôi lỡ ôm cậu”.
“Không sao đâu”.
“Ý cậu là ôm nữa cũng được đúng không?” Người nghe nhướn cao, bật cười một cách không kiểm soát được. “Vậy thì tôi không khách sáo đâu nhé.”
Cánh tay to lớn định vòng qua ôm người kia. Thế nhưng, lần này hành động của Phakai lại làm y bất ngờ hơn. Khi cậu bạn giành ôm trước, má mềm mại rúc vào lồng ngực y. Cảm nhận được sự ấm áp. Phumek không thể kiểm soát được cơ thể mình. Tiếng tim đập nhanh dồn dập khiến Phakai không thể nhịn được cười.
“Tôi biết cậu đang cười cái gì đấy.” Phakai vẫn không ngừng trêu chọc người cao lớn. “Biết tôi thích cậu rồi, mà vẫn còn trêu chọc tôi nữa”.
Không khí chìm vào im lặng một lúc, không có cuộc trò chuyện nào, chỉ còn lại tiếng thở nhẹ nhàng liên tục.
“Phu… cảm ơn cậu nhé. Vì mọi thứ”.
“Chỉ cần là chuyện của cậu, tôi đều sẵn lòng”. Bàn tay to lớn giơ lên với sự rụt rè. Mặc dù đối phương là người ôm anh trước, nhưng y vẫn chưa được phép từ đối phương. “Tôi có thể ôm cậu được không?”
“Luôn luôn được… chỉ cần là cậu.” Trong trò chơi này, Phumek hoàn toàn là kẻ thua cuộc. Y không làm được gì, chỉ biết cúi mặt ngượng ngùng.
“Tập kịch bản được chưa?”. Phakai đẩy mình ra đột ngột, khiến người đối diện bối rối.
“Nhưng tôi còn chưa kịp ôm cậu mà”.
“Hết giờ rồi.”
Người cao lớn giả vờ đứng dậy bỏ đi, cùng với vẻ mặt không hài lòng. Trước khi Phakai kéo y xuống ngồi lại trên giường như cũ. Tuy nhiên, đột nhiên ngón tay thon thả của Phumek khẽ chạm nhẹ vào mũi cậu, mà không chờ người kia kịp hiểu chuyện gì.
“Tôi thích em”. Giọng nói trầm ấm thổ lộ tình yêu theo kịch bản đã đưa. Cả nét mặt, ánh mắt, và nụ cười được gửi đến… mọi thứ đều giống như được thốt ra từ tận đáy lòng.
Cảm giác lúc này, không khác gì khi xem bộ phim mà Duen đóng.
“C… còn tôi thì…” Đôi mắt ấm áp như lò sưởi mùa đông nhìn cậu với vẻ mặt nghiêm túc, mà Phakai cũng đoán được rằng ánh mắt như vậy không phải là để thúc giục cậu nói theo kịch bản, mà là cổ vũ đối phương. “Còn tôi thì…”
Lần này, chính diễn viên lại cảm thấy bối rối với vai diễn giả định. Có lẽ đây là lần đầu tiên Phakai hiểu rõ cảm giác “trái tim không còn thuộc về mình”.
Sự xao xuyến trong lòng bay đi xa xôi không biết về nơi nào. Cả thế giới như quay chậm lại từng chút một cũng dừng lại. Mặc dù kim đồng hồ vẫn tiếp tục quay.
“Làm bạn trai của tôi nhé, Phakai”. Chỉ một câu cầu xin đã khiến cho tâm trí người đang mơ hồ quay trở lại. “Mê mẩn rồi hả? Cậu diễn viên”.
Bàn tay nhỏ đánh mạnh vào bắp tay Phumek. “Cái này không có trong kịch bản”.
“Xin lỗi, tôi đọc nhầm”. Sự bối rối khiến Phakai không thể tập trung tập kịch bản nữa. Cậu vội vàng giật lấy cuốn tập kịch bản khỏi tay người hay trêu chọc. “Ơ! Không tập nữa à? Vẫn chưa đến cảnh cầu hôn mà”.
“Không có cảnh đó đâu.” Người nghe vẫn đùa giỡn theo thói quen. Tuy nhiên, lần này khuôn mặt của Phakai lại tỏ ra nghiêm túc. “Cấm nói câu đó nữa, hiểu không?”
Đêm đó, hơi lạnh bao trùm lấy tâm hồn y mà không thể ngăn cản được. Phumek gật đầu hiểu rõ, cùng với nụ cười đã biến mất khỏi khuôn mặt. Cảm giác tội lỗi cắn rứt trái tim đến đau nhói.
Bầu không khí im lặng bao trùm mọi cảm xúc của cả hai người đang nằm trên giường. Phakai không chịu được sự im lặng này, nên cậu đứng dậy bước ra mà không quay lại nhìn người bên cạnh.
Lần này là lần đầu tiên Phumek hiểu rõ rằng Phakai có ảnh hưởng lớn đến trái tim y bao nhiêu. Điều đó không chỉ mang lại hạnh phúc, mà ngay cả khi bị bỏ rơi, sự đau khổ cũng không kém.
Thân hình mảnh khảnh bước xuống tầng trệt của ngôi nhà một cách lặng lẽ. Cậu vươn tay lấy điều khiển mở TV để mong muốn tìm thứ gì đó để giải khuây. Tuy nhiên, màn hình lại chiếu bộ phim mà cậu đã mở lần cuối.
‘Xuyên kiếp để được gặp nhau’
Bộ phim cuối cùng trong cuộc đời diễn viên của Duean Danrapob trước khi anh qua đời. Chỉ cần nhìn thấy nam diễn viên được yêu thích của cả nước Thái Lan, nước mắt cậu đã rơi lúc nào không hay, không rõ nguyên nhân vì sao, khuôn mặt xinh đẹp bất động như người vô cảm. Thế nhưng, bên trong trái tim lại đau đớn, như bị hàng vạn lưỡi dao sắc bén đâm xuyên qua ngực.
Tại sao… thời gian của chúng ta lại không khớp nhau, Duean? Tại sao anh không xuất hiện trong cuộc đời của em…
Tiếng nức nở vang lên một lúc lâu. Phakai ngủ thiếp đi mà không hề hay biết. Thế nhưng, mọi thứ lại khác với người chỉ có thể lén nghe tiếng khóc từ trong phòng ngủ tầng hai.
Phumek không biết lý do khiến Phakai trở nên như vậy là gì. Là do y, hay là nam diễn viên tên Duean?
Nhưng dù là vì lý do gì đi nữa… cuối cùng, người mà Phakai yêu cũng không phải là y.
“Ngày nào mà cậu cảm thấy buồn, thì hãy mở mặt dây chuyền này ra xem nhé. Gợi ý là có ảnh của một nam diễn viên ở trong đó đấy.“
— Phumek; Tựa vầng trăng treo lưng trời —
Hashtag: #TựaVầngTrăngTreoLưngTrời
Nhận xét
Đăng nhận xét