SHDULTM - Chương 3: Phakai bối rối

(Cảnh báo nội dung: có đề cập đến đồ uống có cồn) 

“Phakai… Dậy đi con. Hôm nay đi làm công đức ở chùa với mẹ nhé.”

Chủ nhân của cơ thể đang nằm trên sofa từ từ mở mắt. Bàn tay thon thả giơ lên che đi ánh nắng phản chiếu từ ngoài cửa sổ. Phakai khẽ thở dài, cảm thấy kiệt sức sau khi khóc cả đêm. Cậu vươn tay duỗi người, đồng thời đảo mắt quan sát xung quanh căn nhà.

Tất nhiên, hành động đó luôn nằm trong tầm mắt của người mẹ. Dù không thể hiện nhiều, bà vẫn nhận ra nỗi lòng day dứt trên gương mặt đứa con trai cưng của mình. Bà biết ngay con trai mình đang tìm ai đó.

“Tìm Phu à con? Thằng bé về từ 5 giờ sáng rồi.” Gương mặt buồn bã của cậu nhìn mẹ đầy lo lắng.

“Lần này lại cãi nhau chuyện gì thế?”

“Không có gì đâu ạ.”

Người phụ nữ, hình mẫu của một quý bà Thái Lan, bước đến chỗ con trai. Bà ngồi xuống khoảng trống bên cạnh, vẻ mặt nghiêm túc pha lẫn sự lo lắng thể hiện qua đôi mắt màu nâu đậm, người luôn mang lại sự an ủi cho Phakai mỗi khi cậu nhìn thấy.

Bàn tay nhỏ của bà vuốt những sợi tóc lõa xõa trên trán cậu. Bà luôn chăm sóc cậu không rời, ngay cả khi Phakai đã trưởng thành, tròn hai mươi ba tuổi. Nhưng trong mắt mẹ, bà hiểu rằng con trai vẫn sẽ tiếp tục lớn lên mỗi ngày, bất kể ở độ tuổi nào.

“Nói mẹ nghe nào, chuyện gì thế người hùng của mẹ, con có thể tâm sự với mẹ mà, Phakai.”

Từ “người hùng” ngay lập tức khiến đôi mắt tròn của cậu nóng ran. Phakai cố gắng kiềm chế để không bộc lộ sự yếu đuối trước mặt mẹ, nhưng cuối cùng cậu không thể kìm chế được nước mắt của mình.

“Ôi… Lại đây ôm mẹ nào con.”

Người phụ nữ trung niên dang tay chờ đón con trai. Cậu trai trẻ với đôi mắt sâu thẳm để mặc những giọt nước mắt rơi xuống. Bàn tay nhỏ của bà vuốt ve đầu người trong vòng tay một cách dịu dàng. Tiếng nức nở thút thít dần dần nhỏ lại. Phakai cố gắng lau đi những vết nước mắt trên khuôn mặt mịn màng, rồi hỏi mẹ về vấn đề mà bà từng đối mặt.

“Mẹ… Hồi mẹ chia tay bố, làm sao mẹ vượt qua cảm giác đó được ạ?”

Phakorn tự mình tách ra khi cảm nhận được sự im lặng từ phía đối diện. “Nếu mẹ không muốn trả lời cũng không sao ạ. Con hiểu mà.”

Ai cũng biết bị bỏ rơi đau đớn đến mức nào. Dù thời gian đã trôi qua lâu, hình ảnh của sự tổn thương trong quá khứ cũng không thể biến mất hoàn toàn, chỉ là nó được chôn vùi theo năm tháng, bên trong chỉ còn lại những vết thương rải rác trong ký ức.

“Ngày đó mẹ đã rất buồn… rất buồn. Nhưng mẹ chỉ nghĩ rằng cuối cùng thì con người cũng phải tiếp tục sống. Và càng ngày, nỗi đau cũng giảm đi. Dù không bao giờ quên, nhưng nó không còn giày vò mẹ như trước nữa.”

Gương mặt mảnh khảnh gật đầu vâng lời, rồi thốt ra những lời từ tận đáy lòng đầy e dè khiến người mẹ không khỏi ngạc nhiên. “Sao tình yêu đáng sợ thế ạ…”

“Tình yêu không đáng sợ đâu con. Đừng quên, tình yêu có nhiều dạng. Có loại đến để gặp gỡ, loại đến để rồi ra đi, và loại đến để học hỏi. Nhưng bất kể là dạng nào, dù là tình thân gia đình, tình bạn như con và Phumek, thì cuối cùng, đã gọi là yêu, nghĩa là ít nhất chúng ta đã từng hạnh phúc với nó.”

Người nghe im lặng hồi lâu, để tâm trí mình xử lý và sắp xếp những lời lẽ vừa thổ lộ về sự xáo trộn sâu kín trong lòng.

Đã gọi là yêu, nghĩa là ít nhất chúng ta đã từng hạnh phúc với nó.

Câu nói đó cứ vang đi vang lại trong đầu cậu, Phakai tự hỏi mình với vẻ ngây ngô. Thật nực cười cho một người nhút nhát, thiếu kinh nghiệm trong chuyện yêu đương. Có lẽ cậu quá ngốc nghếch để tìm ra nguyên nhân của cảm xúc dành cho Phumek.

Ít ai biết… điều đó lại hoàn toàn mâu thuẫn khi so sánh với cảm xúc mà Phakai dành cho một người đã khuất từ hơn bốn thập kỷ trước.

“Và làm sao chúng ta có thể chắc chắn rằng điều mình đang trải qua… được gọi là tình yêu ạ?” Bà mỉm cười khi nghe đứa con trai chưa từng mở lòng để học hỏi về tình yêu hỏi như một đứa trẻ ngây thơ.

“Người quyết định chính là chúng ta con ạ.” Khwanjira dùng ngón trỏ chỉ vào trái tim con trai, rồi nhẹ nhàng giải thích ẩn ý.

Mọi thứ dường như bắt đầu được sáng tỏ, nhưng sự lo lắng vẫn chưa hoàn toàn tan biến, vì có một người đàn ông đã vô tình để lại dấu vết của sự bối rối giữa trái tim thiếu kinh nghiệm của cậu.

“Con có thể hỏi mẹ một điều nữa được không?” Người phụ nữ gật đầu đồng ý. “Và nếu đó thật sự là tình yêu, nó có làm chúng ta đau không ạ?”

“Con đã phải lòng ai rồi à?” Lông mày mỏng của bà khẽ nhíu lại thăm dò.

“Không phải đâu mẹ. Con chỉ hỏi vu vơ thôi ạ.” Cậu trai tránh ánh mắt, lảng tránh câu trả lời, rồi xin phép đi tắm. Khwanjira liền nắm lấy cánh tay cậu để làm sáng tỏ điều còn dang dở.

“Phakai, con biết không, không phải ai cũng thất vọng vì tình yêu như mẹ. Có lẽ tình yêu của con sẽ tốt hơn gấp trăm lần. Và mẹ cảm nhận được là có lẽ bây giờ con đã tìm thấy rồi. Hãy tự hỏi lòng mình thật kỹ nhé con.”

Nụ cười đầy thiện chí kèm theo ánh mắt dịu dàng gửi đến cậu. “Đi tắm đi con. Mẹ sẽ đưa con đi làm công đức mừng sinh nhật.”

“Vâng, mẹ.”

Sau đó, hai mẹ con đến một ngôi chùa mà họ thường xuyên ghé thăm nhiều năm trước. Nơi đây là trung tâm tinh thần của người dân Viêng Chăn [1] và các cộng đồng lân cận. Bầu không khí xung quanh tạo nên sự thanh bình, thanh mát như một lời chào đón. Một số khách du lịch nước ngoài cũng ghé thăm để chụp ảnh, mong muốn chiêm ngưỡng vẻ đẹp của các bức bích họa, cổ vật và di tích lịch sử lâu đời từ thời kỳ Rattanakosin sơ khai [2].

[1] Người dân Viêng Chăn: là cư dân thủ đô Viêng Chăn của Lào, thường được gọi là người Viêng Chăn, thuộc dân tộc Lào – hiền hòa, thân thiện và gắn bó với văn hóa Phật giáo Theravada.

[2] Thời kỳ Rattanakosin sơ khai: là giai đoạn đầu của triều Chakri (cuối thế kỷ 18 – giữa thế kỷ 19), bắt đầu từ vua Rama I đến Rama IV, khi Bangkok mới được lập làm kinh đô. Đây là thời kỳ xây dựng quốc gia, củng cố chính quyền và phục hồi văn hóa sau sự sụp đổ của Ayutthaya.

Chàng trai đến làm công đức mặc trang phục lịch sự, áo sơ mi trắng tinh tế kết hợp với quần màu nâu, tương phản với mái tóc đen chải gọn gàng. Gương mặt Phaki rạng rỡ, tràn đầy sự thoải mái. Còn người mẹ chọn cho mình một chiếc váy dài màu xanh nhạt với hoa văn ren, tôn lên vẻ thanh lịch như một tấm lụa mềm mại.

Sau khi Phakai hoàn thành việc cúng đường [3] nhân dịp sinh nhật, cậu tiếp tục dâng lễ vật lên các vị sư. Sư chùa chúc phúc cho cậu không đau ốm, không phiền muộn theo nghi thức. Những điều tốt lành này giúp cho tâm hồn bất an, luôn nhớ về người không thể gặp mặt… dần trở nên thanh thản.

[3] Cúng đường: là nghi lễ dâng đồ ăn, thức uống lên chư Tăng hoặc thần Phật, thể hiện lòng thành và phước báo của người cúng.

Hai mẹ con tiếp tục cùng nhau chiêm ngưỡng kiến trúc tôn giáo với sự thích thú. Dù đã đến thăm ngôi chùa này nhiều lần, nhưng không thể phủ nhận rằng ký ức thời thơ ấu và hiện tại vẫn đẹp đẽ và đáng nhớ như xưa… có thể nói là không bao giờ lỗi thời.

“Cảm ơn mẹ đã đưa con đến làm công đức.”

Đứa con trai duy nhất bước đi trước người mẹ. Khwanjira nhớ lại lần đầu đưa Phakai đến bái Phật. Đứa bé tí hon chỉ biết bước theo mẹ. Nhưng giờ đây, đứa trẻ đã trưởng thành, với gương mặt tươi tắn rạng ngời, khiến bất cứ ai nhìn thấy cũng yêu mến.

“Nếu mẹ biết đưa con đến đây thì tâm hồn con sẽ thoải mái hơn, mẹ đã đưa con đến mỗi ngày rồi.” Phakai không nói gì, chỉ mỉm cười như một lời cảm ơn chân thành. Thâm tâm cậu rất vui vì có cơ hội đến làm công đức và lễ Phật trong ngày sinh nhật. Cậu nhớ lại, từ khi vào đại học, cậu chỉ tập trung vào việc tập kịch, nhiều lần quên cả ngày sinh nhật của mình.

Nhưng giờ đây, cậu tin chắc rằng việc làm công đức này sẽ giúp tăng thêm phúc báu cho bản thân, và giúp cậu đạt được ước mơ đã đặt ra vào một ngày nào đó.

“Xin lỗi cô ạ… Cô có phải là cô Khwan không ạ?”

Một giọng nói trong trẻo chào hỏi một cách lịch sự, nhã nhặn từ phía sau. Cô gái bí ẩn trạc tuổi Phakai chắp tay cúi chào người mẹ. Người mẹ cảm thấy quen thuộc với gương mặt xinh đẹp này, như thể đã gặp ở đâu đó, nhưng cố gắng nhớ mãi cũng không ra. Cô gái dường như hiểu được tình huống, nhận thấy người đối diện đang thắc mắc, nên vội vàng giới thiệu bản thân.

“Chào cô ạ. Cháu tên là Rin, là con gái của mẹ Ramphai. Có một thời gian mẹ cháu thường đặt may quần áo ở chỗ cô. Nhưng sau đó gia đình cháu chuyển đến Bangkok đột ngột, nên chưa kịp chào cô.”

“À, con gái của Ramphai đây à. Con đến làm công đức à? Mẹ con có đi cùng không?”

Khi thấy bà đã nhớ ra, cô gái nở nụ cười vui mừng.

“Có ạ. Mẹ cháu đang ngồi trên ghế đá với bà ở phía kia ạ.”

Chỉ cần mẹ liếc nhìn, Phakai gật đầu ngay lập tức. Trong khoảnh khắc đó, không cần lời nói, ánh mắt của họ đã giao tiếp và hiểu nhau.

“Phakai, nếu vậy mẹ xin phép đi tìm Ramphai trước nhé con.”

“Vâng, mẹ. Con cũng định vào lễ Phật Tổ ạ.”

Bàn tay mảnh khảnh xoa cánh tay đứa con hiểu chuyện, rồi nhờ cô gái vừa nãy dẫn đường đến ghế đá bên cạnh chánh điện.

Chàng trai với dáng người cao ráo bước vào chánh điện với vẻ mặt tươi tắn. Đôi mắt lấp lánh dưới ánh nắng sớm rọi lên màu nâu vàng, nhìn về phía tượng Phật Tổ to lớn được an trí ở trung tâm. Bỗng cậu nhớ lại thời thơ ấu, cậu từng tiết kiệm một số tiền để cúng dường cho chùa để tu sửa.

Hai tay chắp lại trước ngực. Phakai thành tâm cầu nguyện trong lòng, mong muốn bản thân luôn gặp được hạnh phúc, thành công trong cuộc sống, cả công việc, gia đình và tình yêu. Bất chợt, trong cùng một khoảnh khắc, hình ảnh của một người nào đó hiện rõ lên. Cậu chỉ có thể cầu nguyện cho anh ấy…

Và tôi cầu xin những công đức hôm nay sẽ gửi đến Danrapob Donprasoppraew, mong anh được hạnh phúc cả về thể xác lẫn tinh thần. Dù ở kiếp nào, cũng mong anh vẫn là ánh trăng sáng ngời mãi trong lòng người dân cả nước… như anh đã từng.

Ngay khi lời cầu nguyện vừa kết thúc, một người đàn ông cao lớn lặng lẽ quỳ bên cạnh cậu. Anh ta cúi lạy trước Phật Tổ ba lần, rồi cầu xin với giọng nói rõ ràng, như cố ý để Phakai nghe thấy.

“Tôi, Phanommekhin Lomrukrattikan, xin nguyện cầu người tôi yêu sớm nhận ra rằng tôi vẫn luôn chờ đợi cậu ấy… và sẽ chờ đợi mãi mãi.”

Ngay khi giọng nói quen thuộc vang lên, Phakai quay phắt qua với ánh mắt trách móc. Phumek giả vờ ngạc nhiên, như thể cuộc gặp gỡ này là ngẫu nhiên. “Định mệnh, nhân duyên tiền định, hay là số phận đây.”

“Phu, ra ngoài nói chuyện.”

Khuôn mặt xinh xắn nghiến răng nói đầy châm biếm, trái ngược với giọng nói nũng nịu. Bàn tay nhỏ kéo áo y khiến nó nhăn nhúm, dẫn Phumek ra khỏi sân chùa.

Dáng người cao ráo tỏ vẻ không quan tâm đến tình hình trước mặt. Y thậm chí còn làm bộ cười với chó ở chùa, rồi lại chào hỏi mèo chơi. Phakai thấy khó chịu vô cùng.

“Sao cậu đến đây được? Mẹ nói với cậu là tôi sẽ đến làm công đức à? Hay là mẹ mời cậu?”

“Bình tĩnh nào.”

“Là mẹ mời phải không?” Khuôn mặt nhẵn nhụi của cậu nhìn trừng trừng vào người bạn thân, như không tìm được chỗ để trút giận.

“Đừng có nghĩ đến việc la mắng, vì người mời không phải là mẹ… mà là tôi muốn đến. Dù sao thì cũng là sinh nhật cậu, nên tôi nhân cơ hội này nhờ mẹ đưa cậu đến làm công đức.”

Khi nghe lý do, ánh mắt sắc sảo của Phakai dần trở lại trạng thái bình thường.

“Thế sáng nay cậu đi đâu?”

“Mẹ tôi vừa đi du lịch biển với bạn về, nên tôi ra sân bay đón.”

“À. Thế mẹ cậu đâu?”

“Chiều nay mẹ có cuộc họp tiếp, nên xin phép về Nakhon Pathom [4] trước. Bà xin lỗi vì không thể đến gặp cậu, và cũng gửi lời chúc mừng sinh nhật. À, còn có quà nữa.”

[4] Nakhon Pathom: là tỉnh ở miền Trung Thái Lan, nằm phía tây Bangkok, nổi tiếng với chùa Phra Pathom Chedi – bảo tháp cao nhất Thái Lan và là trung tâm Phật giáo lâu đời của nước này.

Đôi mắt trong veo mở to, háo hức chờ đợi món quà từ người lớn mà cậu kính trọng. “Mẹ tặng tôi cho cậu.”

Nghe vậy, chủ nhân bữa tiệc sinh nhật định bỏ đi, nhưng bị Phumek giữ lại. “Nói đùa thôi mà. Là hoa do mẹ tôi tự trồng. Lát nữa về nhà tôi sẽ cắm vào bình cho cậu.”

“Cảm ơn mẹ cậu giúp tôi nhé, Phu. Thật ra, chỉ cần mẹ không quên tôi là tôi vui rồi.”

“Chắc chắn rồi. Chỉ một chút nữa thôi là thành người nhà rồi.”

Giống như họ đã từng…. Dù đêm hôm trước có chuyện không vui, nhưng cuối cùng, sợi dây tình bạn vẫn gắn kết họ lại với nhau.

“Phakai… Chuyện tối qua tôi nói, xin lỗi nhé. Tôi hứa sẽ không nói như vậy nữa.”

“Nếu cậu muốn nói về chuyện đó, nếu chúng ta đang nói về cùng một chuyện, thì cậu không cần phải hứa đâu. Vì chúng ta không biết tương lai sẽ thế nào. Có lẽ lòng tôi đã thay đổi rồi cũng nên.”

Phumek nhíu mày bối rối, không chắc liệu điều người kia nói có giống với điều y hiểu hay không. “Thật ra, tối qua tôi không giận cậu. Tôi chỉ lo lắng vì sợ rằng nếu yêu rồi, nó sẽ làm tôi đau khổ như mẹ tôi từng trải qua.”

Phumek biết rõ trong lòng rằng Phakai luôn nghiêm túc khi nhắc đến sự kiện bố cậu bỏ nhà đi mà không chút lưu luyến. Nhưng khi từ ‘yêu’ thoát ra từ miệng người bạn vô cảm, thiếu kinh nghiệm này, thì người có tình cảm vượt quá tình bạn không thể kìm nén nụ cười rạng rỡ của mình được nữa.

“Tốt rồi. Không giận là tốt rồi. Bởi vì cảm xúc của cậu và tôi hợp nhau còn hơn cả giấc mơ nữa.”

Ánh mắt của người đang rung động không thể che giấu cảm xúc trong lòng. Phakai, trong hình dáng của một người ngây thơ, liền hỏi cho rõ ràng.

“Cảm xúc hợp nhau… cậu nói là gì cơ?”

“Thì đại loại như ở xa nhau thì nhớ. Khi ở gần thì không thể không mỉm cười khi lén nhìn.”

Tên quỷ quái gật đầu như đã hiểu, nhưng lại giả vờ ghé sát mặt thì thầm vào tai để trêu chọc tiếp.

“Thế nếu tim tôi đập loạn xạ khi ở gần cậu, điều đó có phải là cảm xúc của chúng ta hợp nhau không?”

Ánh sáng trong mắt chàng trai cho thấy y hạnh phúc đến mức nào. Phumek chưa kịp trả lời một lời nào, chủ nhân của câu đố tình yêu đó đã bỏ đi với nụ cười rạng rỡ trên mặt.

Trước khi về, Phakai nhờ mẹ đưa đi thắp hương cho ông bà ngoại một lần nữa. Tất nhiên, bà đồng ý ngay, không thể từ chối. Ngay cả khi con trai không yêu cầu, Khwanjira cũng không bao giờ quên họ.

Phakai nhớ lại những kỷ niệm xưa. Đặc biệt là ông ngoại. Ông tên là Phupha, nhưng mọi người thường gọi là ‘Pha’. Ông ngoại từng dạy cậu ngồi thiền, giữ tâm vào hơi thở, đồng thời rèn luyện cho Phakai biết cách buông bỏ những suy nghĩ miên man.

Khi nhìn thấy khuôn mặt của cặp vợ chồng lớn tuổi mà mình kính trọng, cùng với tên họ khắc trên bia đá ngày sinh và ngày mất, cậu lại nhớ đến những chuyện thời thơ ấu mà mình còn nhớ mang máng.

Phakai chịu đựng việc ngồi thiền hàng giờ trước khi ngủ mỗi đêm vì sợ ông Pha sẽ mắng. Hình ảnh ông ngoại lúc đó còn là một sĩ quan cảnh sát. Khi mặc đồng phục, ông càng trông nghiêm nghị. Nhưng khi luyện tập thiền định liên tục, ngày qua ngày, điều đó mang lại kết quả tốt. Có lẽ vì người dạy đã truyền đạt bằng cả tấm lòng trong sáng.

Đối với ông ngoại… ngày tháng trôi qua, sự sợ hãi dần biến thành sự gắn bó.


Sau khi trở về nhà với một tâm hồn thoải mái, Phakai hồi hộp hơn bất kỳ sinh nhật nào mà cậu đã trải qua, vì cô bạn thân nổi tiếng từ bộ phim truyền hình lãng mạn được giới trẻ yêu thích, Namfah đã xác nhận rằng năm nay cô sẽ không bỏ lỡ việc cùng tổ chức sinh nhật tuổi hai mươi ba của Phakai.

Trong khi chờ đợi, chủ nhân bữa tiệc không ngừng hồi tưởng về quá khứ. Thời ông bà ngoại còn sống, họ thường đến đón Phakai để đưa cậu đi làm công đức. Có khi là cúng dường, có khi là lễ Phật.

Không khí trong chùa lúc đó tràn đầy sự thanh bình, mát mẻ và yên tĩnh. Đàn chim bay lượn khắp bầu trời. Không khí được bao bọc bởi luồng gió nhẹ. Cảnh sắc khi ánh mặt trời chiếu rọi, dù là bình minh hay hoàng hôn, cây cỏ và hoa lá đều mang lại sự ấm áp qua mọi mùa. Vì thế, Phakai chưa bao giờ từ chối đi cùng ông bà ngoại.

Nghĩ lại cũng thấy buồn cười. Dù thường xuyên đi chùa từ bé, tính cách nóng nảy của cậu vẫn không hề mất đi.

Trong lúc đang suy nghĩ vu vơ, mùi thơm dịu nhẹ của bánh nướng vừa ra lò từ nhà bếp tỏa ra, thu hút sự chú ý của chủ nhân bữa tiệc. Mùi hương thơm ngát khiến Phakai quyết định đi tìm mẹ và Phumek, những người đang giúp nhau chuẩn bị bữa tối. Nhưng tiếng chuông cửa vang lên trước. Cậu liền nói rằng mình sẽ ra mở cửa.

Và đúng như mong đợi, cậu gặp cô bạn thân thời đại học. Nữ diễn viên triển vọng ăn mặc xinh đẹp trong chiếc váy trắng tinh khôi, phù hợp với vị thế nữ chính hàng đầu của đài truyền hình. Namfah trông duyên dáng, như sinh ra để làm nghề diễn viên.

Khuôn mặt cả hai tràn ngập nụ cười của sự nhớ nhung, đặc biệt là Phakai, người đã than vãn gần như mỗi năm rằng khi nào cô mới có thời gian đến thăm cậu.

Chủ nhà suýt nữa chạy đến ôm như thói quen, nhưng bị cô ngăn lại, vì Namfah vừa bị công ty quản lý la mắng chuyện đi du lịch biển riêng với bạn trai. Mặc dù Phakai không hài lòng với công ty vì bắt cô phải giữ bí mật về chuyện tình cảm, nhưng cuối cùng cậu cũng phải thông cảm cho khía cạnh công việc.

“Đã bao nhiêu năm rồi tôi chưa đến dự sinh nhật cậu nhỉ? Chắc là hai năm phải không, nếu tôi nhớ không nhầm.”

“Sai rồi, là ba năm lận. Năm đó cậu bận ký hợp đồng với đài, còn hai năm trước thì bận đóng phim.”

“Đúng thật! Nếu biết cậu nhớ dai đến vậy, lẽ ra tôi nên chuẩn bị cúp fan cứng tặng cậu làm quà sinh nhật mới phải chứ?”

Phakai lắc đầu từ chối và cười lớn. Sau đó, cả hai trò chuyện vui vẻ vì lâu ngày không gặp, rồi cùng nhau đi vào bếp để Namfah chào mẹ Khwan. Người mẹ đang bận rộn chuẩn bị những món ăn ngon cho con trai, chào đón cô gái đã vắng mặt lâu ngày một cách thân thiện.

“Namfah, con thế nào rồi? Lâu lắm không gặp, con đẹp hơn nhiều đấy. Tuần trước mẹ còn xem phim truyền hình con đóng. Nhưng dạo này chắc khó mà có thời gian xem, phải đợi Phakai ngủ thì mới được. Nếu không sẽ bị giành TV mất.”

“Cảm ơn mẹ ạ.” Nói xong, cô liếc nhìn cậu bạn với ánh mắt hình viên đạn. “Cậu không xem phim tôi đóng à?”

Phakai sững sờ một lúc. Chưa kịp trả lời, một giọng nói trầm ấm đã tiết lộ sự thật. “Dạo này Phakai mê diễn viên khác rồi. Nhưng hai đứa tôi vẫn theo dõi mọi tác phẩm của cậu đấy nhé.”

“Phumek!”

Giọng nói trong trẻo như chuông bạc gọi tên chàng trai. Namfah đưa ánh mắt quyến rũ. Cô định lao vào ôm chàng trai có khuôn mặt điển trai, nhưng bị Phakai cản lại rất nhanh. Hành động chiếm hữu đó khiến Phumek bật cười trong cổ họng.

“Cô Namfah có bạn trai rồi mà? Không sợ lên báo à?”

Lời nói châm biếm, cùng giọng điệu gay gắt, khiến người bị ghen nở nụ cười rạng rỡ. Đó cũng là lúc mẹ và Namfah cùng nhận ra mối quan hệ của hai người đang phát triển lên một bước nữa.

“Hai cậu hẹn hò được bao lâu rồi?”

Nữ diễn viên tự tiện hỏi vì bản tính tò mò. Phakai mở to mắt, phủ nhận một cách lúng túng. Nhưng rồi người đàn ông kia lại giả vờ ho khan vài cái trước khi xen vào.

“Bây giờ chúng tôi đang trong giai đoạn tìm hiểu nhau. Có lẽ phải đợi cậu ấy sẵn sàng thêm một chút. Thật ra, tôi nghĩ chắc cũng không lâu nữa đâu, rồi tôi sẽ ngỏ lời yêu cậu ấy.”

Không chỉ nói, y còn vòng tay ôm lấy bờ vai người nhỏ hơn, như muốn khoe khoang.

Tình huống mô phỏng cuộc phỏng vấn người nổi tiếng khiến Phakai không thể giấu được vẻ ngại ngùng. Khuôn mặt trắng trẻo ửng hồng. Tất nhiên, mọi hành động của Phumek đều nằm trong tầm mắt của mẹ vợ tương lai. Phakai liền lấy mẹ ra làm cớ để người kia phải kiêng dè.

“Mẹ tôi đang ở đây đấy, Phu. Cậu nói gì thì làm ơn giữ ý một chút với mẹ tôi đi. Bà ấy chỉ có một đứa con trai thôi đấy!”

Phakai định thúc cùi chỏ vào bụng người kia, nhưng người đẹp trai lại nhận ra mọi ý định của cậu. Y kéo cậu vào lòng, hy vọng sự bướng bỉnh của cậu sẽ giảm bớt.

“Mẹ ơi! Con trai mẹ, con đã đặt trước rồi nhé!”

Khwanjira đưa tay lên ngực. Bà không biết dùng lời nào để đối đáp, chỉ có thể nở một nụ cười rạng rỡ, như thể rất vui mừng khi con trai mình đã có người chăm sóc.

“Mẹ không có vấn đề gì đâu, Phu. Tùy thuộc vào bản thân thằng bé có chịu để cho con đặt trước hay không thôi.”

Nghe vậy, cô diễn viên cũng hò reo ủng hộ. Chủ nhân của câu hỏi vừa rồi cố ý cúi sát mặt, nở một nụ cười quyến rũ, hỏi thăm từ tận đáy lòng trước mặt mọi người làm chứng.

“Chỉ còn cậu nữa thôi đấy.”

“Có phải lúc để nói chuyện đó không? Tôi sắp chết đói rồi đây.” Cảm xúc không thể che giấu được che đậy bằng khuôn mặt tươi cười rạng rỡ. Phakai nói đùa, lảng sang chuyện khác, như mọi lần bị trêu. Nhưng lần này có một điều khác biệt, đó là trái tim cậu không thể chối từ rằng mình đã phải lòng người đang đứng trước mặt.

Sinh nhật năm nay tràn đầy hạnh phúc và ấm áp. Tiếng cười đùa rôm rả kéo dài đến bữa tối tại căn chòi bên bờ suối, khiến thiên nhiên nơi đây trở thành một phần của ngày đẹp trời ấy.

Phakai mỉm cười, mong muốn giữ lại những kỷ niệm về sinh nhật tuổi hai mươi ba này mãi mãi. Không chỉ vì có Namfah tham dự, mà còn vì đây là năm đầu tiên cậu mở lòng với điều mình luôn sợ hãi: tình yêu.

Sau khi mọi người đã ăn tối no nê, Phumek lặng lẽ rời khỏi chòi để thắp nến trên bánh sinh nhật. Namfah và mẹ Kwan thì tiếp tục trò chuyện với chủ nhân bữa tiệc về những chuyện thường ngày, nhằm đánh lạc hướng cậu trong lúc chờ đợi.

Happy Birthday to you!

Happy Birthday to you

Happy Birthday… Happy Birthday

Happy Birthday to you!

Tiếng hát của ba người quan trọng, mẹ và Namfah cùng hát chúc mừng cùng lúc với Phumek. Lúc đó, Phakai so sánh suy nghĩ của mình hiện tại với thời thơ ấu. Thật khác biệt biết bao. Ngày xưa, cậu từng cảm thấy tủi thân vì mỗi năm lớn lên, những người trong cuộc đời cậu lại lần lượt rời đi theo thời gian. Có người đi học, người đi làm, người thì mờ dần khỏi ký ức. Và đối với một số người… thì biến mất khỏi thế giới này.

Nhưng khi nhìn thấy nụ cười trên gương mặt của những người vẫn ở bên cạnh, cậu cảm thấy an lòng. Có lẽ sự cô đơn không đủ sức mạnh để phá vỡ tình cảm thuần khiết, vô hại của họ.

“Sao năm nay mẹ không cầm bánh như mọi năm nữa thế?”

“Mẹ sẽ thấy nóng đấy, Phakai.” Phumek ra hiệu cho cậu ước nguyện.

“Nóng gì cơ?” Chủ nhân câu nói hỏi một cách ngây thơ.

“Nến đấy, Phakorn. Vì cậu cứ thích trêu chọc như thế, nên tôi phải cầm bánh thay mẹ. Nóng chết đi được!”

“Được rồi, không trêu nữa.” Khuôn mặt xinh xắn, duyên dáng chắp tay tập trung ước nguyện trong lòng. Cậu cầu mong có được hạnh phúc thể chất và tinh thần, mong đạt được thành công trong công việc, và mong điều cuối cùng mà mình đã cầu nguyện sẽ đến với bản thân trong lúc nóng vội, mất bình tĩnh.

Nếu con, Phakai Prawpachara, có được tình yêu… con cầu xin được hiểu và học hỏi tình yêu ấy từ tận đáy lòng. Dù phải trải qua bao nhiêu khổ đau hay hạnh phúc, hoặc nếu phải đối mặt với nỗi đau, con chỉ cầu xin các vị thần linh chỉ dẫn con đường để con thoát khỏi gông xiềng đó.

Khi ngước mắt lên, đôi mắt sâu thẳm lấp lánh thấy nụ cười ấm áp từ người con trai hiền lành. Phakai khẽ ước nguyện thêm. Nếu Phumek thực sự là người đã gửi gắm tình yêu vào cậu, cậu sẽ không làm người đã chờ đợi bấy lâu phải buồn lòng, chỉ vì sự nóng vội không bao giờ biến mất của mình.

“Nếu ước nguyện xong rồi, chúng ta mang bánh đi thả trôi sông luôn nhé.” Câu đùa ngây ngô từ Phumek khiến mọi người bật cười, kể cả chủ nhân bữa tiệc.

“Đó là bánh, con trai, không phải hoa đăng”. Người phụ nữ lớn tuổi nhất lên tiếng, rồi quay sang con trai. “Thổi nến đi con, Phakai.”

“Vâng, mẹ.” Cậu con trai hai mươi ba tuổi làm theo lời mẹ. Cậu từ từ thổi tắt khói nến bay đi theo gió.

“Lại lớn thêm một tuổi rồi, Phakai. Mẹ mong năm nay con sẽ có nhiều tác phẩm diễn xuất cho mẹ xem suốt cả năm nhé.”

“Cảm ơn mẹ ạ.” Phakai nói đầy hy vọng. 

Bản thân cậu cũng mong muốn điều đó. Mặc dù biết rằng trở thành diễn viên không phải là mục tiêu cao nhất, nhưng việc cậu nhận được cơ hội bước vào ngành giải trí cũng là một bước tiến để đạt đến giải thưởng mơ ước.

Thời điểm này có thể nói là khoảng thời gian tuyệt vời nhất trong năm. Dành thời gian bên gia đình và bạn bè là điều khó khăn đối với Phakai và Namfah, vì lịch làm việc của cô dày đặc đến tận giữa năm sau. Nhưng cuối cùng cô cũng tìm được thời gian đến. Cậu tự hứa với lòng sẽ cố gắng sống hạnh phúc, trân trọng khoảng thời gian mà cậu nhận được từ Namfah.

Sau khi thu dọn mọi thứ xong, Namfah xin phép về ngay, vì công ty quản lý gọi cô đến nói chuyện. Những bức ảnh cô chụp với bạn trai khi đi du lịch liên tục bị rò rỉ, buộc cô phải thương lượng với nhà sản xuất rằng cô không muốn giấu kín chuyện nữa. Là bạn thân, Phakai chỉ có thể cảnh báo cô trước khi chia tay.

“Tôi mừng vì cậu đã cố gắng đấu tranh cho chuyện này, và tôi cũng sẵn sàng ủng hộ cậu. Nhưng cậu biết đấy, vẫn còn nhiều người khác mơ ước được đứng ở vị trí mà cậu đang đứng.” Phakai nhìn Namfah bằng ánh mắt nghiêm túc. “Tôi nói vậy vì tôi biết cậu là người nóng nảy.”

“Tôi biết cậu muốn tôi phải tỉnh táo, không nên dùng cảm xúc khi nói chuyện với người lớn.” Cô mỉm cười như một lời đáp, rồi hứa. “Ok. Cảm ơn cậu đã nhắc nhở. Tôi sẽ cố gắng nói chuyện tốt với họ. Ít nhất là tôi muốn họ hiểu rằng diễn viên cũng là con người.”

Phakai dang tay ra chờ cái ôm từ cô bạn thân.

Tuy nhiên, Phumek đang dọn dẹp bàn ở chòi lại ho khan ngắt lời.

“Chắc từ nay không được ôm cậu như trước nữa rồi.”

Sau khi tiễn Namfah, chủ nhân đôi mắt tròn trở lại giúp Phumek lau bàn như cũ, nhưng bị từ chối, vì y bảo một lát nữa sẽ xong.

“Lúc nãy mẹ xin phép lên phòng ngủ rồi.” Người nghe gật đầu xác nhận, rồi quyết định năn nỉ một điều gì đó.

“Phu… Tối nay cậu có phải đi ngủ sớm không?” Khuôn mặt đẹp trai, sắc sảo tỏ vẻ bối rối. Nhưng sau khi suy nghĩ, ngày mai cả hai đều không có việc, nên không có lý do gì phải đi ngủ sớm. “Tôi chỉ muốn thử làm một điều gì đó… Cậu có muốn thử cùng tôi không?”

Vẻ bối rối không hợp với người con trai cao lớn chút nào. Bàn tay to lớn gãi cổ, cười khúc khích một mình, khiến Phakai phải dùng ngón tay chọc vào vai rộng của y để gọi tỉnh.

“Cậu đang nghĩ bậy về tôi đấy à?”

Chàng trai ngay lập tức xua tay phủ nhận. Dù thái độ trông không đáng tin chút nào, nhưng Phakai không hề lo lắng gì… tất cả là vì cậu tin tưởng Phumek hơn bất cứ ai khác.

“Tôi không nghĩ bậy. Nhưng hôm trước cậu vừa cấm tôi tán tỉnh cậu. Thế sao hôm nay lại muốn tán tỉnh tôi thế hả, đồ quỷ!” Người bên cạnh cứ làm bộ vặn vẹo vì ngượng, khiến Phakai thở dài bất lực. “Vớ vẩn. Vô nhà đi.”

Cậu vừa nói vừa lắc đầu. Phumek, người đã hoàn toàn yêu người đang đứng trước mặt, cứ quay lại nhìn người bạn đáng yêu đó. Y cứ lẩn thẩn tự hỏi điều Phakai vừa nói là gì.

“Đi vào phòng ngủ đi, không phải ở đây.” Nghe vậy, người nghe không thể nhịn cười. Bàn tay thon thả tỏ vẻ không tin tưởng người bạn thân đang có ý đồ xấu liền đánh mạnh vào vai y.

“Tôi bảo đừng có nghĩ bậy!”

Lúc này, chàng trai mạnh mẽ phải thừa nhận rằng trái tim mình chỉ còn một mảnh. Y không biết tên quỷ quái đó đang có kế hoạch gì. Nhưng sau khi phân tích thái độ lén lút và lời nói của Phakai… giả thuyết rõ ràng là điều đó không phải là chuyện tốt.

Chủ nhân chiều cao hơn một mét tám loay hoay. Lúc cúi lúc ngẩng nhìn quanh trong phòng ngủ.

Bộ não lập tức đánh giá tình hình sắp xảy ra. Cho đến khi người đã tách ra từ nhà bếp khẽ gõ cửa gọi.

Khi mở cửa, Phumek thấy Phakai mặc đồ ngủ có vẻ dày hơn bình thường. Thực ra… gọi là đồ ngủ cũng không hoàn toàn đúng, vì nhìn qua, chắc chắn không có người bình thường nào ngủ mà mặc đến năm sáu lớp áo khiến cơ thể phồng lên như vậy. Sự nghi ngờ chưa kịp được đặt thành câu hỏi bao lâu, Phumek dường như đã tìm ra câu trả lời từ vật trên tay cậu bạn nhỏ.

“Phakai… đừng nói là…”

Lần này, người lớn hơn là người lắc đầu thở dài. Dáng người cao lớn thấy Phakai đang khó khăn, liền giúp cậu cầm thùng nước đá.

“Khẽ thôi, không mẹ nghe thấy đấy.”

Chủ nhân bữa tiệc sinh nhật từ từ lấy đồ uống có cồn ra khỏi áo từng chai một, một cách nhẹ nhàng nhất có thể. Và khi cởi từng lớp áo ra, Phumek hiểu rõ ngay rằng Phakai chỉ muốn uống những thứ này, nhưng sợ mẹ biết mà thôi.

Trong lúc cởi áo quần, dáng người mảnh khảnh vô tình làm kéo luôn cả chiếc áo thun mỏng, lộ ra làn da mềm mại. Phumek đứng gần đó, theo bản năng đưa tay ra giữ eo cậu, không để áo bị kéo lên cao hơn.

“Xin lỗi, tôi không cố ý.”

Dường như lời nói và sự việc vừa rồi không nằm trong sự để tâm của Phakai chút nào. Bởi vì chủ nhà cứ lén lút lấy dụng cụ để rót đồ uống vào chiếc ly đã chuẩn bị sẵn. Rồi kéo Phumek ngồi cùng xuống sàn nhà, và đưa ly cho y.

“Cầm lấy đi, Phu.” Phakai cố gắng thuyết phục. Tay kia rót phần của mình gần đầy ly. “Nhanh lên.”

Thành thật mà nói, Phumek không muốn cậu uống nhiều. Với tửu lượng kém như vậy, càng đáng lo hơn.

“Phakai, tôi không uống. Nếu tôi uống, ai sẽ chăm sóc cậu.” Bàn tay thon thả vươn ra bịt miệng người nói. Khoảng cách giữa hai người gần đến mức gần như không còn chỗ trống.

“Đây là nhà tôi. Có gì đáng lo đâu. Nếu có ai làm gì tôi, thì chỉ có cậu mà thôi.”

Phakai có kỹ năng thuyết phục rất giỏi từ trước đến nay. Hơn nữa, khả năng nài nỉ của cậu xuất sắc đến mức không thể từ chối được.

Thời gian trôi qua gần hai tiếng, kim đồng hồ điểm một giờ sáng. Không khí im lặng bao trùm căn phòng trong chốc lát. Cả hai nằm xuống cạnh nhau trên giường. Cánh tay mạnh mẽ giang ra đỡ đầu người nhỏ hơn. Họ để mặc cảm giác nóng bừng do hơi men từ từ tan biến. Cho đến khi một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu người có tình cảm vượt quá tình bạn.

“Phakai, tôi hỏi cậu một điều được không.” Khi biết Phumek nghiêm túc với những gì sắp nói, cậu quay người lại để chú ý. “Tôi biết tôi không nên buồn vì chuyện nhỏ nhặt này, nhưng tôi cứ có linh cảm thế nào ấy.”

“Chuyện về anh Duean phải không?” Phumek cố gắng tránh ánh mắt người đang nhìn mình chằm chằm. Phakai nhích lại gần hơn. “Nếu nói thật, bây giờ tôi vẫn không thể tự trả lời được đó là gì. Tôi luôn có cảm giác như đã từng gặp… hoặc đã từng có sự gắn bó nào đó trước đây. Dù không tìm được lý do hợp lý, nhưng sâu thẳm trong lòng lại tin rằng mọi thứ đều có nguồn gốc. Cậu nghĩ điều tôi đang trải qua có khác biệt so với người khác không, Phu?”

Lần này, Phumek im lặng một lúc. Y cố gắng sắp xếp lời nói, mặc dù gần như không còn tỉnh táo.

“Nếu ai đó nghĩ cậu khác biệt vì cậu chỉ chọn yêu một người đã rời khỏi thế giới này, thì tôi cũng sẽ khác biệt. Vì tôi cũng sợ rằng một ngày nào đó, người đã khuất đó sẽ cướp cậu khỏi tôi.”

Ánh mắt ấm áp nhìn chàng diễn viên ấy, như đã từng. Phumek biết rõ, dù Phakai đã mở lòng với tình yêu, nhưng không có nghĩa là vị trí đó sẽ thuộc về y.

“Phakai, nếu một ngày nào đó cậu yêu ai đó, và người ấy không phải là tôi…” Người được nhắc đến không để người bạn thân lo lắng rằng mình sẽ thay đổi ý định. Cậu cúi xuống, in một nụ hôn sâu, như muốn khắc sâu vào ký ức. Đôi môi của họ áp sát nhau thật lâu, như thể muốn gửi gắm cho Phumek hiểu được lòng mình.

Và nếu nụ hôn này có ai là người sai, Phakai xin nhận lấy một mình.

Dù ký ức trong đêm tối có thể bị mờ nhạt hoặc phai nhòa vào sáng hôm sau, ít nhất, người chưa từng yêu ai này vẫn xin được khắc y vào trái tim mình, trước khi chìm vào giấc ngủ…

Nếu ai đó nghĩ cậu khác biệt vì cậu chỉ chọn yêu một người đã rời khỏi thế giới này, thì tôi cũng sẽ khác biệt. Vì tôi cũng sợ rằng một ngày nào đó, người đã khuất đó sẽ cướp cậu khỏi tôi.

– Phumek; Tựa vầng trăng treo lưng trời –

Hastag: #TựaVầngTrăngTreoLưngTrời

--------

Lời của tác giả: 

Q & A: Khoảng trả lời câu hỏi từ Reader.

Câu hỏi: Ai là nam chính của cuốn tiểu thuyết này vậy?

Trả lời: Tác giả xin phép chỉ gợi ý rằng nam chính trong truyện này chỉ có một người thôi ạ. Vì sợ tiết lộ sẽ làm mất vui. Nhưng sâu thẳm trong lòng, chúng tôi tin rằng không ít độc giả như tác giả đã ấn tượng với tác phẩm này. Và những ai đang lo lắng rằng truyện này sẽ có kết thúc Bad Ending hay Sad Ending thì hãy yên tâm nhé. Truyện này kết thúc tốt đẹp. Nam chính và nhân vật chính chắc chắn sẽ về với nhau (nhưng nam chính là ai thì hãy cùng chờ xem nhé 🤣🤣🤣).

Dù thế nào đi nữa, xin hãy ủng hộ cho tất cả các nhân vật, cũng như bản thân tác giả.

Chương 4

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

[2026 - ĐANG DỊCH | BL Thái] UNISTAR: Moon Xinh Đẹp

[2025 - DỊCH XONG | BL Thái] Future From Me - Thầm Yêu Thì Phải Thả Thính

EBOOK TRUYỆN