UNISTAR - Chương 1: Bông tuyết may mắn

"Tuyết mang sắc trắng, tựa như màu lông của chim hải âu vậy."
#YuLàDomSeagull

Rất nhiều thứ trên thế giới này mang sắc trắng thường đại diện cho sự thuần khiết và tươi đẹp.

Từ ánh sáng trắng của các vì sao, sự trắng xốp của những áng mây, sắc trắng của hoa cúc họa mi, cho đến màu lông trắng của loài hải âu và sự trắng trong của những bông tuyết.

Có lẽ tôi cũng là một sự thuần khiết tạm bợ như những bông tuyết kia, chỉ cần gặp hơi nóng là sẽ tan chảy thành những giọt nước bình thường.

Thôi được rồi, tôi cũng chẳng biết mình ví von có hợp lý không nữa. Chỉ là vì hiện tại tôi đặc biệt thích màu trắng, nên tôi cố gắng tìm mọi cách để "nhuộm trắng" bản thân mình bằng những phép ẩn dụ.

Điều tôi muốn truyền tải chính là: Bản chất của tôi không giống như những gì mọi người nhìn thấy.

Cũng giống như bông tuyết nhìn thì trắng trong thuần khiết, nhưng thực chất lại chỉ là một giọt nước tầm thường mà thôi.

Mọi người biết đến tôi qua tên thật là Yuthiphak Sasithonchonlathee và tên thường gọi là Yu.

Tôi còn có mấy cái tên đi kèm nữa cơ, kiểu như "Yu thủ khoa", "Yu não phủ kem" ... À, tôi cũng không thích kem dừa cho lắm, hay là đổi thành "Yu não hải âu" nghe có vẻ ổn hơn nhỉ?

Bởi vì tôi là sinh viên ưu tú của trường Đại học Quốc tế CYU. Hiện tôi đang là sinh viên năm nhất, nhận học bổng toàn phần của khoa Kỹ thuật, và còn là cố vấn chuyên ôn tập thi cử cho bạn bè nữa.

Trong mắt nhiều người, tôi là một thằng mọt sách chính hiệu, suốt ngày chỉ biết đâm đầu vào học, nghiêm túc, không quan tâm đến những chuyện phù phiếm. Tôi sống đầy hoài bão để đạt được bằng tốt nghiệp loại ưu hạng nhất, huy chương vàng với điểm GPA tuyệt đối 4.00 – là bộ mặt của khoa và của trường. Đó cũng là ước mơ của bố mẹ tôi, cả hai đều là giáo sư tại các trường đại học danh tiếng. Họ hy vọng tôi sẽ tiếp tục học thạc sĩ tại các trường thuộc khối Ivy League của Mỹ.

Thế nhưng, con người thật của tôi – cái bản ngã mà tôi cố gắng che giấu một cách khéo léo đến mức ngay cả bạn bè hay bố mẹ cũng không hề hay biết...

Tôi thực ra là một kẻ cực kỳ quan tâm đến những chuyện phù phiếm đến mức nghiện nặng.

Tôi học hành nghiêm túc bao nhiêu, thì tôi cũng nghiêm túc với những chuyện phù phiếm bấy nhiêu, tùy thuộc vào việc lúc đó tôi đang đặc biệt hứng thú với cái gì.

Tôi từng nghiện phim bộ Âu Mỹ, xem say mê đến mức mở cả page dịch phụ đề tiếng Thái cho mọi người xem cùng (giờ thì page bị sập rồi).

Tôi từng nghiện game online, chơi nghiêm túc đến mức đạt rank cao nhất của server (giờ thì giải nghệ rồi).

Tôi từng nghiện game mobile, chơi tâm huyết đến mức viết cả bài hướng dẫn trên blog cá nhân (blog đó giờ vẫn còn).

Tất cả những việc đó tôi đều phải lén lút làm, không để ai biết và phải phân bổ thời gian để không ảnh hưởng đến việc học. Vì tôi là niềm tự hào của bố mẹ, là chỗ dựa học tập của bạn bè cùng lớp.

Và hiện tại, tôi đang... nghiện một thứ cực kỳ nghiêm túc.

Nghiện nặng hơn cả game hay phim ảnh trước đây cộng lại.

Một danh tính khác của tôi mà không ai xung quanh biết đến: Tôi có một nghệ danh là Yuki. Tôi đang mê mẩn một idol đến mức lâm trọng bệnh. Tôi điên cuồng thả tim mọi bức ảnh trên Instagram, like và retweet mọi bài đăng trên X, còn chăm chỉ bình luận trên fanpage đến mức đạt danh hiệu Fan cứng.

Tôi lấy tên là Yuki vì trong tiếng Nhật, Yuki có nghĩa là Tuyết.

Tuyết có màu trắng giống như màu lông chim mòng biển, và đó cũng chính là màu sắc đại diện của DomSeagull.

Nghe đến đây chắc mọi người thấy quen rồi chứ?

Tôi đang nói đến một thành viên của Unistar.

Sea, Sarin Asawaheman.

Hay còn được biết đến với danh hiệu: Vầng trăng đẹp hơn những vì sao – #Beautiful Moon.

Trong 353 ngày bình thường của một năm, tôi là một Yuthiphak ưu tú, một sinh viên học bổng đứng đầu khoa.

Nhưng trong 12 ngày không bình thường còn lại – tức là mỗi tháng một lần – tôi sẽ biến thân thành Yuki, một fanboy chính hiệu, người đi theo đuổi những chuyện phù phiếm một cách đầy tâm huyết.

Vào những ngày mà bầu trời mở ra để một người phàm trần như tôi có thể vào chiêm ngưỡng nhóm thần tượng Moon nổi tiếng như Unistar, tôi chắc chắn sẽ có mặt.

Hiện tại, tôi đang ngồi trong hội trường mang tên MW Star Dome, dưới ánh đèn và âm thanh được dàn dựng vô cùng hoành tráng. Xung quanh tôi là những người có cùng sở thích, hay còn tự gọi mình là các Unity.

Phần lớn Unity ở đây sẽ làm hai việc chính: Một là hét đến khản cổ, hai là vẫy lightstick đến trật khớp vai.

Bản thân tôi cũng đang điên cuồng vẫy chiếc lightstick màu trắng sáng loáng, chẳng thèm quan tâm ngày mai thức dậy vai có đau nhức hay không, vì ở ký túc xá tôi đã thủ sẵn cả dầu xoa bóp lẫn cao dán Tiger Balm rồi.

Tôi còn gào thét hết mức đến mức giọng trở nên khàn đặc, chẳng màng đến việc ngày mai có còn giọng để hỏi bài giảng viên hay giảng bài cho đám bạn nữa không. Tháng nào tôi cũng bị đau họng, đến mức mọi người cứ tưởng đó là bệnh định kỳ hàng tháng của tôi, giống như kỳ kinh nguyệt của hội con gái vậy.

"Aaaaa! P'Sea [1] ơi!!!"

[1] P' (Trong tiếng Thái phát âm là 'Pee'): là cách xưng hô thể hiện sự tôn trọng dành cho người lớn tuổi hơn. Từ này được đặt trước tên của người đó khi gọi họ.

Vì tôi là con trai, dù giọng không quá trầm nhưng tone vẫn thấp hơn hẳn so với đa số phụ nữ. Thế nên mỗi khi tôi cất tiếng hét trong hội trường, mấy bạn nữ hàng ghế phía trước lại quay lại nhìn tôi rồi mỉm cười đầy ẩn ý.

80% Unity là nữ, nhưng tôi không phải fanboy duy nhất ở đây. Cũng có vài anh chàng khác, chỉ là... ở khu vực này, có lẽ chỉ mình tôi là con trai.

Được rồi, là con trai đi hâm mộ con trai, lại còn gào thét gọi tên người ta một cách điên cuồng...

Chắc là... nhìn cũng hơi kỳ lạ nhỉ?

Tôi từng nghĩ mình sẽ giữ vững hình ảnh Yuthiphak sinh viên đạt học bổng toàn phần ngay cả khi đi đu idol, nhưng hễ cứ vào hội trường, nhìn thấy bias mình cuồng si là lý trí bay sạch sành sanh, không tài nào kìm chế nổi. Cái hình tượng thanh niên nghiêm túc dày công xây dựng đều bị vứt hết ra sau đầu.

"Tiếng hét của DomSeagull lớn thế này, chắc mọi người muốn nhận quà từ mình lắm đúng không?" P'Sea nói vào micro với một nụ cười rạng rỡ.

P'Sea của tuiiiii~

Nghe giọng anh ấy thôi mà tôi như rơi vào cõi mộng. Ngắm nụ cười của anh mà tâm hồn tôi bay bổng tận đẩu tận đâu.

Tôi thật chẳng hiểu nổi, rõ ràng P'Sea cũng là con trai giống như tôi, thế mà đối với tôi, anh lại xinh đẹp hơn bất kỳ người phụ nữ nào tôi từng gặp trong đời.

Chưa kể giọng anh... nghe là biết giọng nam, nhưng sao cứ mỗi lần nghe là tôi lại như bị bỏ bùa mê.

Thực ra, trước đây tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ thần tượng Unistar. Thậm chí tôi còn từng là anti-fan. Tôi từng chỉ trích mấy cô nàng fan girl đổ tiền vào mấy anh chàng idol – những người mà họ chẳng bao giờ có được trong đời thực. Tôi coi đó là một sự đầu tư lãng phí, vừa tốn tiền vừa tốn thời gian.

Nhưng kể từ khi nhìn thấy ảnh của Sea Unistar, tôi cứ vô thức ngắm đi ngắm lại không biết bao nhiêu lần. Tôi không biết giải thích sao nữa, chắc cũng giống như mấy bạn nữ nhìn Cara Delevingne rồi thốt lên câu đẹp trai ngời ngời vậy. Đến khi giật mình tỉnh lại, tôi đã lọt thỏm trong nhà DomSeagull từ lúc nào không hay.

Ngày xưa tôi từng mắng fan đầu tư lãng phí vào idol, giờ thì tôi rút lại lời đó không kịp.

Đúng là... cười người hôm trước, hôm sau người cười, Yuthiphak đây lại tự vả vào mặt mình rồi.

Hiện tại, P'Sea bằng xương bằng thịt đang đứng ngay trên sân khấu trước mặt. Dù tôi ngồi ở khán đài tầng hai cách sân khấu khá xa, nhưng hào quang xinh đẹp của anh vẫn tỏa sáng rực rỡ khiến tôi ngẩn ngơ.

P'Sea thực sự là một idol nam có sức quyến rũ chết người đối với cả phái mạnh.

"Hiện tại số ghế của người may mắn đang nằm trong tay mình đây. Ai sẽ là người nhận được quà từ mình đây ta?" P'Sea giơ mẩu giấy vừa bốc thăm lên.

Đây là buổi fan meeting của Unistar, hôm nay là dịp đặc biệt kỷ niệm một năm dự án Unistar đời. Nhiều người nghĩ sinh nhật Unistar là ngày cuộc thi bắt đầu, nhưng thực tế công ty tính từ ngày ra mắt dự án và công bố tuyển chọn Moon từ các trường đại học trên cả nước.

Trong buổi fan meeting kỷ niệm, sẽ có một hoạt động đặc biệt: Mỗi thành viên Unistar sẽ tự chuẩn bị một món quà và bốc thăm tặng fan. Nó không giống với trò bốc thăm trúng thưởng thông thường mà công ty chuẩn bị sẵn. Lần này, chính các idol là người tự đi mua quà, vì thế nó ý nghĩa hơn gấp bội.

Từ lần trước, mỗi thành viên đều có phong cách chọn quà rất riêng của mình. 

P'Leo mua văn phòng phẩm (chắc muốn fan học giỏi).

P'In thì mua đủ thứ đồ chơi truyền thống Thái Lan (nghe đâu là mua ủng hộ dân làng).

P'Natee mua CD nhạc Rock mới nhất.

P'Wayu mua bánh kẹo của thương hiệu nổi tiếng. 

Còn Sun... vì đây là năm đầu tiên của cậu ấy, tôi cũng không biết cậu ấy sẽ mua gì.

Riêng P'Sea, năm ngoái anh ấy mua vitamin tổng hợp và nói rằng muốn fan có làn da đẹp và sức khỏe tốt giống anh ấy.

Năm nay, tôi cũng không biết là gì. 

Hỏi có muốn không à? 

Ai mà chả muốn! 

Nhưng vận may chưa bao giờ gọi tên tôi. Mấy trò bốc thăm trúng thưởng tôi thậm chí còn chưa bao giờ trúng được giải an ủi nữa. Được đi xem hàng tháng không bị hụt vé đã là dùng hết nhân phẩm rồi, nên tôi không kỳ vọng gì nhiều, chỉ cần biết quà của P'Sea là gì là đủ rồi.

"Người may mắn....ngồi ở khu C!"

Vừa nghe P'Sea đọc tên khu vực, các UNITY xung quanh đã gào thét khiến tôi giật bắn mình. Tôi vội vàng lôi tấm vé cứng ra xem lại.

Hả, Khu C chẳng phải khu tôi đang ngồi sao!

"Lắng nghe kỹ nhé... Khu C, hàng U..." P'Sea hướng mắt về phía khu vực của tôi khiến tim tôi đập loạn nhịp. 

P'Sea đang nhìn về phía này!

Người đông thế này anh ấy chắc chắn không thấy tôi đâu, nhưng chỉ cần biết anh đang nhìn qua đây là tôi đủ sướng rồi. Thôi thì cứ tự huyễn hoặc là anh ấy đang nhìn mình vậy.

"Áaaaa!"

"Hồi hộp quá!"

Mấy bạn nữ ngồi bên cạnh hét váng cả tai, làm tôi phải cúi xuống nhìn tấm vé trong tay lần nữa.

Trời đất ơi! Hàng U cũng chính là hàng ghế tôi đang ngồi!

"Số..." Lần này P'Sea chuẩn bị công bố ai là chủ nhân của món quà đặc biệt.

Tôi cũng không hồi hộp lắm, vì tôi biết rõ cái nhân phẩm đen đủi của mình trong mấy vụ này.

"Số 17! Khu C, hàng U, ghế số 17."

Ngay khi P'Sea vừa dứt lời, cả hàng ghế của tôi im phăng phắc. Tôi cũng đang nín thở chờ xem ai là người may mắn. Tuyệt thật, người đó ngồi cùng hàng với mình, tí nữa có khi lân la hỏi xem quà năm nay là gì được.

Haizz, cái người được nhận quà của P'Sea chắc phải tu mấy kiếp mới được thế nhỉ? Đáng ngưỡng mộ thật sự.

Mà khoan... sao tất cả mọi người trong khu vực này đều đồng loạt quay lại nhìn tôi với ánh mắt vạn tiễn xuyên tâm thế kia?

Vừa rồi P'Sea đọc số ghế bao nhiêu ấy nhỉ?

Tôi liếc xuống tấm vé của mình: CU17.

Tôi nhìn lại lần nữa cho chắc. Đúng là: Khu C, hàng U, ghế số 17.

Đợi đã... khoan... hả... HẢAAAA!!!

"Trúng thật rồi sao? Aaaaa!!!"

Tôi sướng phát điên đến mức bật dậy hét toáng lên, lý trí hoàn toàn bay màu. 

Tôi suýt chút nữa là nhảy khỏi ghế, giơ tay lên trời hô vang " Tuyệt quá!" cho toàn thế giới cùng biết.

Thế nhưng tôi hoàn toàn quên mất một điều...

Trong tay tôi... đang cầm vé và lightstick.

Vút... Xoảng!

"Ôi! Chết tiệt!" Tôi thốt lên trong kinh hoàng khi thấy tấm vé của mình tuột khỏi tay, bay vèo đi đâu mất hút.

Nhưng điều tệ hại nhất là chiếc lightstick UNITY mà tôi vừa mua và nâng niu như báu vật.

Lúc này, nó bay thẳng một mạch lên trần nhà hội trường, va vào đó một cái Keng rõ to rồi rơi xuống đất vỡ tan tành.

Lightstick của tuiiii! Mấy nghìn Baht của tuiiii!

Tôi nghe thấy tiếng khán giả ồ lên xôn xao, có người thì bật cười nắc nẻ, có người thì xuýt xoa đầy kinh ngạc.

Cũng may là cái lightstick không rơi trúng đầu ai.

Nhưng mà... chiếc lightstick tội nghiệp của tôi!

"Chà, bạn ấy vui mừng khi nhận được quà của mình đến mức không cần lightstick nữa luôn sao?" P'Sea trêu chọc tôi qua mic giữa tiếng cười rộn rã của khán giả.

Tôi cảm thấy vô cùng lúng túng khi P'Sea nhìn về phía này, đã vậy camera còn quay thẳng vào mặt tôi, chiếu lên màn hình lớn nữa chứ. Tôi vội vàng ngồi thụp xuống, cúi gằm mặt vì xấu hổ.

Trời ơi, nhục nhã quá đi mất!

Mà cũng vui mừng vì P'Sea đã nói chuyện với mình.

Phải rồi, vừa nãy P'Sea vừa nói chuyện với mình đó! Sướng quá xá!

Liệu anh ấy có nhớ mình không nhỉ?

Mà thôi, không được, không nên nhớ. Đừng có nhớ theo cái kiểu mình vừa làm trò cười cho thiên hạ thế này chứ! Muốn khóc quá đi mất.

Tôi vốn muốn trở thành một fanboy đẹp trai, nam tính trong mắt người đẹp như P'Sea cơ mà.

Thế là đi tong cái hình tượng rồi.

"Ơ kìa, bạn không muốn nhìn mặt mình luôn à?" Giọng P'Sea nghe có vẻ buồn bã khi thấy tôi không dám nhìn vào ống kính.

"Chắc là không muốn nhận quà của mình rồi. Bạn là fan nhà khác sao? Tiếc quá đi mất..."

P'Sea ơi... sao anh lại nói thế! Sao anh có thể trong trắng từ ngoại hình cho đến tâm hồn thế này chứ!

Tôi sẽ không để P'Sea phải buồn đâu!

"Em là DomSeagull ạ!"

Lần này, tôi lại bật dậy, hét thật lớn để cả thế giới này cùng biết mà không còn chút sợ hãi nào nữa.

Tiếng Unity khắp hội trường ồ lên náo nhiệt, các thành viên Unistar khác cũng được đà hò reo cổ vũ.

P'Sea nhìn thẳng vào mắt tôi, dù khoảng cách giữa chúng tôi là khá xa.

Anh ấy là idol rực rỡ trên sân khấu, còn tôi chỉ là một người trong hàng vạn người hâm mộ.

Thế nhưng ngay giây phút này, tôi và anh ấy lại có thể kết nối được với nhau.

Lúc đầu tôi lo anh ấy sẽ giật mình vì tôi đột ngột đứng dậy hét như thế, nhưng P'Sea chỉ mỉm cười nhẹ nhàng, như thể đã đoán trước được tôi sẽ làm vậy. Điều đó làm tôi nhẹ lòng hẳn, vì nếu tôi lỡ làm người đẹp như P'Sea bị sốc, chắc tôi sẽ cắn rứt lương tâm lắm.

"Mình cũng yêu DomSeagull nhiều lắm!" P'Sea gửi một nụ cười ngọt ngào trực tiếp về phía tôi.

Hự...

Lần này tôi ngã quỵ xuống ghế thật sự.

Sức công phá này...

Sát thương chí mạng 99999+!

Vượt xa đẳng cấp thần thánh!

Cấp độ tối đa Lv.99!

P'Sea ơi, sao anh lại tung chiêu cuối vào DomSeagull như thế này, chẳng nể nang gì trái tim mỏng manh của một fanboy như em cả!

Chương 2

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

[2026 - ĐANG DỊCH | BL Thái] UNISTAR: Moon Xinh Đẹp

[2025 - DỊCH XONG | BL Thái] Future From Me - Thầm Yêu Thì Phải Thả Thính

EBOOK TRUYỆN