Bài đăng

MSFTF - Chương 5: Trở lại cuộc sống độc thân

 "Bố cũng đã chờ đợi khoảng khắc mẹ độc thân lâu lắm rồi đấy." - Methas Siriwatt - "Thấy chưa! Con đã bảo mà!" Đột nhiên Methas đập bàn cái "bóp" rõ to. Không chỉ tôi và Mevin mà gần như cả nhà ăn đều đồng loạt ngoái lại nhìn.  Thấy sắc mặt tôi tái mét, Methas mới vội vàng hối lỗi: "Dạ... con xin lỗi." "Ừm, bỏ đi. Dù sao cũng cảm ơn cậu nhé Mevin." Tôi nói với người đối diện. Cảm giác nuốt không trôi cơm nữa nên tôi đứng dậy mang bát đi cất. "Mình xin phép đi trước."  Tôi không còn tâm trạng nào để trò chuyện nữa, đầu óc cứ luẩn quẩn mãi chuyện của King. Nhưng tôi không phải hạng người thích quét rác giấu dưới thảm, một khi đã đến giới hạn, tôi buộc phải đối mặt với nó. "Đợi đã P'Karn, anh định đi đâu thế?" Methas chạy theo tôi, còn Mevin chỉ lặng lẽ nhìn theo. Gương mặt cậu ta hiện rõ vẻ tội lỗi vì đã nói chuyện đó cho tôi, đến mức không dám đứng dậy đi cùng. "Chẳng phải em nói King đang có người khác sao?...

MSFTF - Chương 6: Lời tỏ tình bất ngờ

 "Dù là quá khứ, hiện tại hay tương lai, con tim mình vẫn mãi chỉ hướng về Karn." - MV.S - Tôi và King đã bên nhau cả năm trời, dĩ nhiên việc chia tay cũng khiến tôi buồn lòng đôi chút. Nhưng đó là một cuộc chia tay khiến tôi cảm thấy giận sôi máu , giận đến mức muốn bùng cháy hơn là cảm thấy đau khổ vì thất tình. Nhờ thế mà lần này tôi dứt tình không mấy khó khăn. Sau vài ngày rơm rớm nước mắt, tôi dần khá lên. Phải cảm ơn Methas đã luôn ở bên cạnh tôi suốt mấy ngày qua. Dù thằng nhóc rất chăm chỉ nói nhảm về sự cổ lỗ sĩ của mọi thứ xung quanh và thao thao bất tuyệt cả ngày về công nghệ tương lai, nhưng chính những điều đó lại giúp tôi giải khuây, khiến tôi thực sự thôi suy nghĩ nhiều về chuyện của King. "P'Karn là một người tốt, vì thế anh xứng đáng với những người tốt. Chẳng qua bấy lâu nay anh chưa gặp đúng người thôi, và người đó chính là bố con đấy." Methas ưỡn ngực cố gắng quảng cáo công dụng của bố mình. Xem kìa, cách an ủi của cái thằng nhóc này chỉ to...

MSFTF - Chương 4: Những cảm xúc đang dần thay đổi

 "Cảm xúc con người...liệu có dễ dàng thay đổi không?" - Nirankarn Ananpakorn - Tôi từng nghĩ du hành thời gian là chuyện viển vông, thứ chỉ tồn tại trong phim ảnh hay tiểu thuyết khoa học viễn tưởng. Việc bỗng dưng có một cậu thiếu niên xuất hiện trước mặt rồi bảo rằng: "Con là con trai của mẹ đến từ tương lai" nghe thật quá sức tưởng tượng. Ai mà ngờ được, chuyện tôi cho là bất khả thi và nhảm nhí ấy, lại có người tin là thật. Tôi không thể tin nổi, Mevin thực sự nghĩ rằng Methas đã du hành thời gian tới đây sao? "Ờ..." Methas ngập ngừng nhìn tôi rồi lại nhìn Mevin. Khi đối diện với ánh mắt đầy áp lực lẫn kỳ vọng của Mevin, thằng nhóc càng thêm lúng túng. Thấy tôi không có dấu hiệu ngăn cản, cậu nhóc mới đáp bằng giọng lí nhí: "Nếu con nói... con thực sự du hành thời gian tới đây, bố... à P'Mevin có tin con không?" Câu hỏi đó khiến Mevin lặng đi một hồi. Cậu ta đẩy gọng kính trên sống mũi, rồi lật cuốn sổ phác thảo liên tục. "Về mặt ng...